Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

Những kỹ năng sinh tồn nhất thiết phải dạy con!

Thời buổi này có nhiều chuyện không thể ngờ xảy ra...thế cho nên phải dạy con 1 số kỹ năng là điều cần thiết. Cùng tham khảo 1 số ý kiến mình mới sưu tầm nào!

Nguyên tắc là không được mở cửa cho bất cứ ai trừ bố mẹ nhưng nếu thấy có người có vẻ cố tình rình rập ở cửa để vào nhà thì trẻ nên bật TV thật lớn, gây tiếng ồn trong nhà để kẻ lạ mặt nghĩ trong nhà có người lớn.
1. Làm gì khi bị lạc?
- Dặn trẻ dừng ngay tại điểm mình bị lạc.
Lúc mình được 4 tuổi, bố hay dẫn mình đi ăn quà vặt, đi chơi vào mỗi sáng chủ nhật. Có lần, mình bị lạc ngay ở đoạn trước cổng chợ.
Người qua lại đông kinh khủng, mình hoàn toàn mất phương hướng vì mình bé tẹo, lọt thỏm giữa rừng người, nhưng mình nhớ lời ông dặn là khi bị lạc thì luôn đứng yên ở chỗ bị lạc, không được tự ý đi lang thang. Mình đang mếu máo thì ông quay ngược lại và tìm thấy mình. Điều này, mình đã nhắc lại với các con.
- Nếu tìm sự giúp đỡ thì đối tượng có thể tin tưởng là những người mặc đồng phục như cảnh sát, nhân viên an ninh, nhân viên của địa điểm mình đang bị lạc (như siêu thị, khu vui chơi...).
Một lần, nhà mình chờ chuyển tiếp ở một sân bay, thời quan quá lâu nên việc để mắt liên tục đến chúng trở nên rất mệt mỏi, loáng một cái con biến mất khỏi tầm mắt. Hắn đã biết túm lấy một cô mặc đồng phục, nhân viên trong sân bay để được họ lên loa thông báo cho bố mẹ tới nhận.
- Mẹo vặt giúp con gây tiếng ồn khi bị lạc (trường hợp trẻ không có điện thoại).
Khi cho con đi chơi ở những khu vui chơi quá rộng, người đông, khó tìm được nhau, giống như Disney Land chẳng hạn, bố mẹ nên bỏ vào túi con một chiếc còi đồ chơi để chúng có thể thổi khi lạc bố mẹ hoặc rơi vào tình huống bị làm cho sợ hãi.

2. Dạy chúng cách xem bản đồ.
3. Dạy chúng bơi.
4. Dạy chúng cách sơ cứu như rửa vết thương, khử trùng vết thương, dán băng y tế đơn giản...
5. Ở nhà một mình.
6. Khi bố mẹ gặp sự cố như bất tỉnh, tai nạn.
Ở tủ lạnh, mình luôn treo một list số điện thoại quan trọng như xe cấp cứu, cứu hỏa, cảnh sát... Dạy trẻ cách gọi điện tới số gọi cấp cứu khi cần, nếu dùng điện thoại di động thì để loa để vừa nói được, vừa có thể giúp đỡ bố/mẹ, người đang ở trong trạng thái bị thương chẳng hạn.
7. Xác định thực phẩm nào ăn được trong trường hợp cần sống sót.
Không phải đi đâu xa, thiết thực nhất là ngay tại trong nhà, nhiều trẻ ở thành phố hoàn toàn lúng túng khi bị đói lúc chỉ có một mình.
Trước đây có trường hợp một bé tuổi mẫu giáo đã sống sót khi bị bỏ quên trong nhà nhiều ngày nhờ biết tự mở tủ lạnh, lôi tất cả những thứ có thể ăn được như trứng sống ra ăn.
Trẻ em ở phố hầu hết ít để ý tới điều này. Thậm chí, tụi trẻ như con mình, sinh ra ở Thụy Sĩ, từ bé tới giờ chỉ uống nước chai Evian, còn không có thói quen uống nước ở vòi hay đun nước máy sôi lên để uống.
Vì thế, rất thường xuyên mình phải nhắc chúng đừng quên là nếu có lúc nào nhà hết nước chai. Các con phải biết là nước vòi dùng được hoặc tìm kiếm ở những nguồn khác trong trường hợp đặc biệt, như mở ấm nước điện vẫn đang còn nước, dùng đá trong tủ lạnh làm tan chảy, để ý các loại đồ ăn khô có thể ăn được có trong các hộc tủ, đồ ăn sống trong tủ lạnh...
Dạy chúng xác định thực phẩm trông như thế nào là đã hỏng, mốc, không còn có thể ăn được (trong sinh hoạt hàng ngày).
Nếu ai sống ở môi trường có đất đai, gần thiên nhiên thì dạy con cách nhận diện, xác định nguồn thực phẩm từ cây quả, thảo dược.
8. Dạy chúng về các thao tác thoát hiểm như khi có hỏa hoạn, có động đất, trong trường hợp nguy cập nhất, phải lánh nạn thì cố gắng nhặt theo thứ cần kíp nhất, như điện thoại, chai nước (đồ ăn, đèn pin, nếu có thể), vật dụng nào gây tiếng ồn như còi (đồ chơi bình thường bố mẹ vẫn rất ghét ý lại rất có ích trong nhiều trường hợp đấy nhé).
9. Dạy chúng cách đi đường một mình an toàn
Tụi trẻ nhà mình bắt đầu tự đi học bằng các phương tiện công cộng hoặc tự đi lại trong thành phố bằng taxi từ lớp 3.
Vì thế, dặn chúng nhận diện phương tiện như biển số xe, tên công ty xe, những tòa nhà hay biển hiệu quan trong trên con đường lạ chúng đi qua là rất cần thiết, ngoài ra, chúng cần mang theo điện thoại và đảm bảo là không được chơi games đến vạch pin cuối cùng.
Khi về Việt Nam, mình dặn chúng ở trường hợp bị lạc mà không có điện thoại trên người, không vội vàng túm lấy người lạ để xin giúp đỡ, nên bình tĩnh quan sát và đi vào một nhà hàng, cửa hiệu nào nhìn đàng hoàng, có vẻ tin cậy được nhất, ngồi đó và gọi nhờ điện thoại ở lễ tân cho người nhà.
Đối với trẻ nhỏ tuổi như chúng, dạy tự vệ không quan trọng bằng việc phòng tránh mối nguy hiểm, vì chúng quá nhỏ, nếu gặp kẻ gian là người lớn thì chúng khó mà chống cự được, vì vậy cần :
- Dặn con cố gắng tránh đi vào toilet ở nơi công cộng một mình, nếu có bạn đi cùng thì cũng không la cà lâu ở bên trong. Nếu có anh, chị, em thì luôn đi với nhau, trông chừng nhau ở những nơi thế này.
- Dạy trẻ không nhận bất cứ món đồ ăn nào từ người lạ, không nói chuyện. Ở trường, ngoài giáo viên ra, con không được tiếp nhận và tin vào bất cứ một thông tin gì khác lạ so với thường ngày mà không tự miệng bố mẹ dặn dò.
- Trường hợp bỗng bị kẻ nào lôi đi mà không thể bỏ chạy được vì bị túm giữ thì kháng cự bằng cách đu chặt lấy chân kẻ gian, cố gắng nằm xoài ra đất, dùng sức nặng của cơ thể mình víu xuống và kêu gào hết sức có thể, để cản trở việc kẻ gian di chuyển (như lôi vào xe).
10. Nếu có điều kiện thì tiếp đến, mới dạy chúng những kỹ năng khác, ít khẩn cấp hơn như nhóm lửa, cách làm chín thực phẩm một cách đơn giản.
Con cần biết mở nắp hộp đồ ăn (ở nước ngoài), cách dùng tấm khăn, vải để lọc nước bẩn và đun chín ở trường hợp bị khát ở nơi không có nước sạch, cách dựng lều hoặc che phủ kín toàn thân để ngủ mà không bị muỗi...
Bố mẹ cũng có rất nhiều điều phải học để bảo vệ con mình trước khi dạy con mình những kỹ năng sống sót cần thiết đấy.
Một ví dụ nhỏ thế này. Mình nhớ đã từng xem phóng sự về một vụ trẻ con bị bắt cóc ở một khu vui chơi. Kẻ bắt cóc đã nhanh tay thay đồ cho đứa trẻ.
Nhân viên an ninh của khu vui chơi đã được huấn luyện cho những công việc này nên họ đã chặn tất cả các cửa và dặn cha mẹ đứa trẻ là phải chú ý tới đôi giầy của mỗi đứa trẻ để nhận diện con chứ đừng nhìn lướt qua quần áo, vì kẻ bắt cóc thường chỉ kịp thay quần áo chứ ít chú ý tới giầy dép. Thật là một kinh nghiệm hữu ích.
Trích từ nguồn Internet

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

10 sai lầm khi dạy con

Để con trở thành người tốt, ngoài tình yêu, các bậc cha mẹ cần học cách dạy con. Dưới đây là 10 sai lầm các bậc cha mẹ cần tránh khi dạy con.
giadinh2-5951-1380598427.jpg
Ảnh: manitobaparentzone.ca.
1. Đáp ứng tất cả nhu cầu của trẻ
Nếu bạn đáp ứng mọi nhu cầu của trẻ và chăm sóc, nâng niu chúng mọi lúc mọi nơi thì sau đó chúng sẽ không bao giờ hiểu được giá trị của việc kiếm ra một cái gì đó. Khi trẻ cảm thấy rằng tất cả những gì chúng phải làm là yêu cầu cha mẹ, chúng không bao giờ hiểu được để kiếm được đồng tiền ít ỏi khó khăn và vất vả như thế nào. Vì vậy bạn hãy nhớ, có thể đáp ứng nhu cầu cần thiết của trẻ nhưng không phải tất cả những gì chúng muốn.
2. Không dành nhiều thời gian cho trẻ
Không thứ gì có thể thay thế cho khoảng thời gian mà bạn thực sự dành cho con. Vấn đề không phải là bạn đem lại cho trẻ bao nhiêu món quà, mua cho chúng bao nhiêu món đồ chơi. Nó sẽ chẳng là gì so với sự quan tâm trọn vẹn mà bạn dành cho trẻ. Với con bạn, điều này trở nên đặc biệt quan trọng trong những năm đầu vì nó giúp hình thành và xây dựng nền tảng vững chắc cho mối quan hệ lâu dài.
3. Tức giận vô cớ
Thật không công bằng khi bạn trút tất cả sự tức giận lên con cái, bất kể điều gì làm bạn tức giận. Nếu bạn có một ngày căng thẳng trong công việc hay đang có mâu thuẫn với bạn đời thì đó cũng không phải là cái cớ để đưa ra sự thất vọng của bạn về trẻ. Điều này sẽ khiến trẻ hoang mang và cảm thấy như thể chúng là những lý do đằng sau sự tức giận và đau khổ của bạn.
4. Có những kỳ vọng không thực tế
Là cha mẹ, bạn có quyền mong đợi, kỳ vọng tích cực về con mình. Tuy nhiên, nếu mong đợi của bạn không hợp lý và vô cùng khó khăn để trẻ có thể đáp ứng thì có thể ảnh hưởng không tốt cho sự phát triển tổng thể của trẻ về sau. Chúng sẽ lớn lên và cảm thấy mình không đủ tốt, không biết phải làm như thế nào để làm tốt những điều đó.
5. So sánh chúng với những đứa trẻ khác
Việc làm này sẽ gây tổn thương cho trẻ khi bạn tiếp tục so sánh chúng với những đứa trẻ khác. Hãy cố gắng để con bạn biết rằng chúng luôn là đứa trẻ đặc biệt và duy nhất với bạn. Những sự so sánh liên tục của bạn sẽ làm cho trẻ lớn lên trong sự ghen tị với những người khác, làm cho chúng hình thành và phát triển một thói quen xấu. Con bạn cuối cùng sẽ cố gắng đẩy những người khác xuống để chứng minh với bạn rằng chúng tốt hơn, giỏi hơn.
6. Không lắng nghe trẻ
Nói chuyện với con cái về một điều gì đó sẽ hoàn toàn khác biệt so với việc bạn thực sự chú tâm lắng nghe những gì trẻ nói. Chúng sẽ nói rất nhiều điều mà có vẻ như rất ngớ ngẩn trong những lần đầu tiên. Nhưng nếu quan sát kỹ cử chỉ đằng sau những lời nói đó, bạn sẽ có một cái nhìn sâu sắc về tâm hồn của chúng. Hãy mang lại cho con bạn một môi trường mà chúng biết đang được lắng nghe.
7. Bỏ qua các dấu hiệu cảnh báo
Khi trẻ lớn lên, sẽ có nhiều giai đoạn khó khăn và tình huống khó xử mà chúng có thể phải đối mặt trong cuộc sống. Có rất nhiều đứa trẻ tự đánh mất bản thân và hình thành những thói quen xấu. Là cha mẹ, bạn phải có trách nhiệm nhận thức được con đường của con mình và làm cho chúng biết điều gì đúng điều gì sai. Nhiều lần chúng ta bỏ qua những dấu hiệu cảnh báo này và nó thực sự ảnh hưởng xấu tới cuộc sống của trẻ.
8. Không thực hành những gì bạn dạy trẻ
Một đứa trẻ sẽ không bao giờ học được điều gì nếu bạn không đưa ra ví dụ cụ thể. Ví dụ, nếu bạn dạy bé phải trung thực nhưng chính bạn lại giấu diếm những người khác điều gì đó, thì sau đó trẻ sẽ quan sát và làm theo bạn. Giá trị của sự khiêm tốn, làm việc chăm chỉ, kiên nhẫn, sự chăm sóc, sự tha thứ… phải được thực hiện bởi cha mẹ đầu tiên. Chỉ như vậy sau đó trẻ mới tôn trọng bạn và lắng nghe những gì bạn dạy chúng.
9. Quá bảo vệ trẻ
Là cha mẹ, chúng ta buộc phải bảo vệ con mình. Nhưng nếu bạn luôn luôn đặt con dưới sự bảo đảm, sự bảo vệ và an toàn tuyệt đối thì có thể cản trở sự phát triển tự nhiên của trẻ. Biết rằng không có gì khó khăn khi bạn cố gắng để làm điều đó, nhưng bạn không thể bảo vệ con khỏi mọi nguy hiểm có thể xảy đến. Một ngày nào đó, con bạn sẽ phải đối mặt với thế giới của chúng và nó sẽ rất khó khăn để làm điều gì đó nếu bạn luôn luôn tạo cho trẻ một môi trường cực an toàn. Vì vậy, thỉnh thoảng hãy để cho con mắc sai lầm để chúng có thể học hỏi từ nó và mạnh mẽ hơn.
10. Không phải là bạn bè của trẻ
Nếu bạn luôn luôn nói chuyện với trẻ như một người mẹ, chúng sẽ không muốn chia sẻ mọi thứ với bạn. Khi trẻ lớn lên, bạn nên cư xử như một người bạn và làm cho chúng cảm thấy dễ chịu khi có sự hiện diện của bạn. Trẻ cần cảm thấy luôn an tâm khi thảo luận những điều chúng đang lo ngại, hy vọng, và những nghi ngờ với bạn. Điều này sẽ không chỉ tăng cường liên kết của bạn với trẻ mà còn đảm bảo chắc chắn rằng chúng không bao giờ tìm kiếm lời khuyên sai lầm từ những người khác.

Những tính cách khó chịu của bé cần được điều chỉnh sớm

Sự nghịch ngợm thái quá, tính nhõng nhẽo, ích kỷ... của trẻ thường khiến không ít phụ huynh phiền lòng và thấy "khó chữa".

Bên cạnh thuận lợi về sự phát triển của cơ thể và hệ thần kinh khiến cho trẻ có thể dễ dàng tiếp nhận kiến thức cần thiết cho việc bước vào nhà trường, lứa tuổi 4-6, cái tôi của trẻ đã hình thành rõ nét. 
Điều này khiến trẻ ý thức khá rõ về những “quyền lợi” và “thế mạnh” của mình. Vì thể trẻ dễ có những tình trạng như: hiếu động - nghịch ngợm, nhõng nhẽo, nhút nhát... hoặc trở nên biếng ăn, kén ăn hay có nguy cơ béo phì.
Trẻ quá hiếu động
Thông thường, khi bước vào lứa tuổi 4-6, trẻ có rất nhiều năng lượng do chưa phải tập trung nhiều vào học tập, các cơ quan đang trên đà “liên tục phát triển”. Vì vậy, nhất là đối với bé trai thì việc nghịch ngợm, leo trèo, chạy nhảy và cả phá phách đều được xem là bình thường. Thế nhưng cũng có trẻ sự năng động đó phát triển đến mức “ngoài tầm kiểm soát” của bố mẹ và cả với chính bé. Đây là tình trạng mà ta gọi là hiếu động thái quá hay rối loạn vận động.
khoc-4697-1382926955.jpg
Ảnh minh họa: Huffingtonpost.com.
Cần phân biệt hai tình trạng khác nhau của trẻ như sau:
Trẻ có tính khí năng động: Do trẻ có nhiều xung năng, cá tính hướng ngoại nên thường xuyên chạy nhảy, chơi đùa nhưng vẫn có khả năng giao tiếp và có quan hệ tốt với người xung quanh. Trẻ có sự hiểu biết và có thể ngồi chơi một cách tập trung trong một số trò chơi ưa thích trên 15 phút. Đây là tình trạng bình thường, chỉ cần có những tác động và cách ứng xử thích hợp giúp trẻ điều chỉnh một số hành vi quá đáng.
Bố mẹ có thể giúp trẻ phát triển nhiều kỹ năng tốt thông qua các trò chơi vận động. Cần sắp xếp cho trẻ có không gian thích hợp (là khu vực được phép chơi thoải mái trong nhà) cùng với việc tập cho trẻ tham gia hoạt động trong nhà như phụ giúp bố rửa xe, tưới cây, phụ mẹ dọn dẹp và chuẩn bị bữa ăn... Những điều đó giúp trẻ vừa có điều kiện “xả năng lượng” vừa nâng cao sự tự tin vào khả năng của mình.
Trẻ hiếu động - kém tập trung: Trẻ thường xuyên có tình trạng lăng xăng do không có khả năng tập trung vào một điều gì, dù chỉ là ngồi chơi 5-10 phút, khả năng giao tiếp, hiểu biết rất kém và thường có tình trạng chậm nói. Chúng ta gọi đó là hội chứng Tăng động - giảm chú ý (Attention deficit hyperactivity disorder, gọi tắt là ADHD).
Để phân biệt, ngoài những dấu hiệu như chậm nói, hay không có trí nhớ ngắn hạn, thường có hành vi lập lại, thì một trẻ có hội chứng ADHD hầu như không thể ngồi yên trong bất cứ hoàn cảnh nào (ăn uống, vui chơi…) quá 5 phút. Trong khi đó trẻ hiếu động do tính khí có thể ngồi yên chơi một trò chơi hay chơi games một cách say mê từ 10 phút cho đến nửa giờ hoặc hơn. Khi nghi ngờ hay thấy trẻ có những dấu hiệu của ADHD, phụ huynh cần đưa con đến các nhà chuyên môn về tâm lý để có chẩn đoán chính xác về mức độ và biện pháp can thiệp thích hợp.
Trẻ lười biếng
Trái ngược với tình trạng hiếu động, có những bé tỏ ra lười biếng trong mọi hoạt động. Có thể đó là do trẻ có sức khỏe kém, suy nhược dẫn đến những phản ứng chậm chạp lâu dần thành thói quen, nhưng đa phần là do sự chăm sóc, cưng chiều hơi thái quá của mẹ hay ông/bà khiến cho trẻ hầu như không phải làm một điều gì ngay cả việc tự chăm sóc bản thân.
Điều này có thể chấp nhận với những trẻ dưới 3 tuổi, khi khả năng vận động tinh chưa thuần thục, khiến trẻ dễ gây đổ vỡ hoặc vụng về. Nhưng trẻ 5 tuổi bình thường, đã hoàn thiện về các chức năng vận động, người lớn phải tập cho bé biết tự ăn, tự làm vệ sinh cá nhân và luôn khuyến khích trẻ tham gia hoạt động chung với các thành viên khác trong gia đình, có thể làm một số công việc nhẹ nhàng phụ giúp bố mẹ.
Việc cưng chiều trẻ, để trẻ không phải làm một việc gì khác ngoài vui chơi và học tập là không nên, vì đó là mầm mống cho những thái độ và hành vi không thích nghi với môi trường bên ngoài, trong đó có trường tiểu học. Qua đó, bé sẽ trở nên lười biếng và ích kỷ, không biết tham gia các hoạt động chung với mọi người và sẽ có những khó khăn trong việc giao tiếp, ứng xử với bạn bè khi vào lớp một.
Có thể, ban đầu sự lười biếng đó chỉ đơn giản là việc thức dậy trễ, làm biếng đánh răng, rửa mặt, tắm rửa… dần dần sẽ đi đến việc lười gấp màn, chăn gối và quần áo cá nhân. Từ đó, trẻ sẽ tỏ ra lười biếng trong việc xếp dọn đồ chơi, đồ dùng cá nhân trong phòng... Từng bước một, nếu không có biện pháp tác động và can thiệp kịp thời, mức độ lười biếng của trẻ ngày càng tăng cho đến khi bố mẹ, người thân cảm thấy không còn chịu đựng nổi nữa. Lúc đó việc tác động để điều chỉnh sẽ hết sức khó khăn, có thể gây ra tổn thương tâm lý, hay tạo ra những trở ngại trong các mối quan hệ gia đình, rất khó thay đổi khi trẻ lớn hơn.
Trẻ nhõng nhẽo
Có những trẻ nếu không hiếu động, nghịch ngợm thì lại trở nên nhõng nhẽo, đòi hỏi sự chăm sóc quá mức cần thiết và luôn mong muốn mọi người phải làm theo, phải chấp nhận đòi hỏi của bản thân, điều đó khiến cho khả năng ứng xử của trẻ trở nên kém cỏi và thụ động… Đa phần các vấn đề về thái độ là rơi vào bé gái.
Trẻ nhõng nhẽo đa phần do sự “tập luyện” của bố mẹ và đôi khi có sự hỗ trợ khá đắc lực của ông bà. Trong trường hợp này, muốn làm giảm sự nhõng nhẽo của trẻ rất khó khăn.
Trẻ nhõng nhẽo trong một chừng mực nào đó có vẻ dễ thương, nhất là với các bé gái xinh xắn thì chút nhõng nhẽo sẽ làm cho các em tạo được sự quan tâm nhiều hơn, và đó cũng được xem là một thế mạnh của bé. Thế nhưng, từ sự dễ thương để đi đến thói đành hanh và khiến bạn bè, anh chị em xa lánh vì sự quá đáng của mình chỉ là một bước nhỏ.
Với các bé gái và cả bé trai trong độ tuổi 3-5 tuổi, tình trạng nhõng nhẽo thường không kiểm soát, không kìm chế được. Các bé luôn ở trong tình trạng được voi đòi tiên, được một muốn hai… dễ đi đến một cuộc “chiến tranh” giữa bé và người lớn mà đa phần chiến thắng lại thuộc về trẻ.
Từ khi trẻ bước vào lứa tuổi 3-5 thì việc đặt ra mức độ để hạn chế nhu cầu không cần thiết của bé là cực kỳ quan trọng. Một mặt bố mẹ để cho bé tự giác trong các hoạt động cá nhân để hình thành sự tự tin qua việc tôn trọng thái độ và quyết định của trẻ (trong một số việc như chọn món ăn, thức uống, quần áo để mặc đi chơi… ), mặt khác cần đặt ra những hạn chế trong việc trẻ đòi hỏi người lớn chiều theo ý mình, mua sắm những món đồ chơi, đồ dùng phí phạm.
Ví dụ, bố mẹ cho bé đi vào siêu thị hay nhà sách, quyền lợi mà trẻ được hưởng có thể là việc tự do chọn cho mình một món đồ chơi ưa thích hay cuốn sách hấp dẫn, còn giới hạn là bé chỉ được phép chọn 1-2 món đồ đó thôi. Nếu trẻ mè nheo đòi thêm và được đáp ứng, sẽ tạo tiền đề cho một chuỗi các đòi hỏi khác, và cho đến một lúc nào đó thì không thể đáp ứng nổi.
Nhiều người nghĩ, đây là “chuyện nhỏ”, chiều trẻ một chút cũng không sao, nhưng đó chính là những viên gạch xây nên các tòa nhà vững chắc cho các tật xấu như tính ích kỷ, chỉ biết đến quyền lợi của bản thân, tham lam. Với những tính cách này, khi lớn lên trẻ sẽ gặp rất nhiều bất lợi vì không tạo được sự tôn trọng và hòa hợp với người xung quanh.
Trẻ ích kỷ
Với trẻ dưới 3 tuổi thì vấn đề ích kỷ chưa cần đặt ra, hay đúng hơn thái độ chỉ biết có bản thân lúc đó được gọi là ái kỷ (yêu bản thân mình) chứ không phải là ích kỷ (chỉ biết sự tiện ích, quyền lợi cho mình).
Trẻ dưới 3 tuổi phần lớn đều có tính ái kỷ, và đó là điều bình thường. Chính sự biết yêu bản thân mình là điều tiên quyết dẫn đến lòng tự trọng, biết bảo vệ mình trước những tác động từ bên ngoài. Vì lúc đó, trẻ chưa xác định được "cái tôi", sự phân biệt giữa những điều thuộc về người khác (kể cả cha mẹ) và những điều thuộc về mình chưa rõ ràng, khiến cho trẻ sẽ có thái độ “cái gì trong tay ta là của ta”. Đó không phải là sự chiếm hữu, vì chúng ta có thể đổi cho trẻ một món đồ khác có hình dáng hay công dụng tương tự mà trẻ vẫn chấp nhận.
Nhưng với trẻ 5-6 tuổi thì các em đã phân biệt được cái tôi, đã nhận biết được “quyền sở hữu”, đã muốn có những “tài sản riêng” và nếu không được rèn tập cho biết những giới hạn, trẻ có thể trở thành ích kỷ, chỉ biết đến những điều tốt, điều lợi cho bản thân mà không nghĩ đến những người xung quanh. 
Một mặt, bố mẹ khuyến khích trẻ biết quý trọng giá trị bản thân, mặt khác, cần phải để ý tránh cho trẻ tập nhiễm thói quen ích kỷ, vì khi đã “nhiễm” tính này thì rất khó bỏ. Điều nguy hiểm là đôi khi chính phụ huynh cũng có thái độ ích kỷ trong cuộc sống, và cho đó là sự “khôn ngoan”, tập cho trẻ thói quen biết và thích lợi dụng người khác, luôn tìm cách chơi “trên cơ”, chỉ biết bảo vệ quyền lợi bản thân và gia đình mình, bất chấp điều đó có thể gây thiệt hại cho người khác.
Thói ích kỷ sẽ làm cho đứa trẻ bị coi thường và bị tập thể bạn bè xa lánh. Đó là một nguy cơ lớn có thể dẫn đến những tổn thương về tâm lý cho trẻ. Vì một trong những điều làm cho cả trẻ lẫn người lớn lo lắng nhất, chính là sự tẩy chay hay bị cô lập với tập thể, với những người xung quanh
.

9 kỹ năng con bạn cần học để thành công trong tương lai

Hãy chuẩn bị để con bạn thành công sau 20 năm nữa và hơn, chứ không chỉ hôm nay. Thay vì dạy bé những điều cụ thể, hãy để con học các kỹ năng để tìm thấy đam mê, biết chấp nhận khác biệt và thích nghi với sự thay đổi...
Trẻ em trong hệ thống giáo dục hiện nay không được chuẩn bị tốt để đến với thế giới tương lai. Làm thế nào để chuẩn bị cho con mình đến một thế giới chưa thể dự đoán hay biết trước? Hãy dạy trẻ cách thích nghi và đối phó với sự thay đổi, để luôn sẵn sàng cho mọi thứ bằng cách không cần chuẩn bị một cái gì cụ thể. Dưới đây là những kỹ năng cần dạy cho trẻ để chúng vững vàng bước vào thế giới tương lai:
Đặt câu hỏi
Điều chúng ta mong muốn nhất cho con cái của mình, khi trẻ học hỏi, là có khả năng tự học. Khi đó, bố mẹ không cần phải dạy trẻ tất cả mọi thứ, bất cứ gì con cần biết cho tương lai, chúng có thể tự tìm hiểu. 
Bước đầu tiên để làm điều này là học cách đặt câu hỏi. May mắn là trẻ làm điều này một cách tự nhiên, và việc của người lớn là khuyến khích con. Cách tuyệt vời để thực hiện việc đó là làm gương. Khi bạn và con gặp điều gì mới, hãy đặt câu hỏi, và khám phá các câu trả lời có thể cùng trẻ. Khi bé hỏi, hãy trả lời thay vì gạt đi hay phạt con. (Rất nhiều người lớn không khuyến khích con hỏi và thường thấy phiền phức vì điều này). 
littlesteps-featuredimg-2302-1393475326.
Ảnh minh họa: Littlestepsnh.com.
Giải quyết vấn đề
Nếu trẻ có thể giải quyết vấn đề, bé có thể làm bất cứ việc gì. Một công việc mới có thể khiến bất cứ ai cũng phải lo ngại, nhưng thực sự nó chỉ là một vấn đề khác cần phải giải quyết. Một kỹ năng mới, một môi trường mới, một đòi hỏi mới... tất cả sẽ trở thành vấn đề đơn giản khi biết cách xử lý.
Dạy trẻ giải quyết vấn đề bằng cách làm mẫu xử lý những vấn đề đơn giản, sau đó cho phép trẻ tự làm những việc dễ, phù hợp với lứa tuổi. Đừng ngay lập tức can thiệp, làm hộ tất cả vướng mắc của con, để trẻ tự đối mặt và thử những cách khác nhau có thể, và thưởng cho những nỗ lực này của con. Sau tất cả, trẻ sẽ phát triển được sự tự tin về khả năng giải quyết vấn đề của mình, và từ đó, không có gì là bé không thể làm. 
Thực hiện các kế hoạch
Viết một cuốn sách là một dự án. Bán một quyển sách cũng là một dự án nữa. Hãy cùng trẻ lên những kế  hoạch, dự án và bắt tay vào làm. Ban đầu bạn có thể làm cùng con, sau đó để bé tự làm. Khi trẻ đã tự tin, để bé thực hiện các kế hoạch của riêng mình. Trẻ sẽ sớm học được rằng cuộc đời có hàng loạt kế hoạch, dự án cần bắt tay thực hiện, hoàn thành.
Tìm thấy đam mê
Thiếu điều gì sẽ khiến bạn trở nên mất phương hướng, vô kỷ luật, không có động lực bên ngoài, không đạt được phần thưởng gì? Đó chính là niềm đam mê. Khi bạn hào hứng tới nỗi không thể ngừng nghĩ về điều gì đó, bạn sẽ luôn cố gắng để thực hiện nó tốt nhất và yêu thích làm điều đó.
Hãy giúp con tìm ra điều yêu thích, đam mê, hãy quan sát và lắng nghe con, xâu chuỗi những sự việc đã diễn ra, tìm ra những điều khiến bé thích thú, hăng hái nhất, giúp con tìm hiểu và tận hưởng. Đừng ngăn cản bất cứ niềm đam mê nào của con, hãy khuyến khích chúng. 
Tự lập
Trẻ cần được dạy để ngày càng tự đứng vững trên đôi chân của chính mình. Ngay từ khi trẻ còn nhỏ, cần dần dần khuyến khích các con tự làm những việc cá nhân. Dạy trẻ cách làm, làm mẫu, giúp trẻ thực hiện và việc trợ giúp ít dần, sau đó để con được mắc lỗi.
Giúp con tự tin hơn bằng cách để con có được những thành công nho nhỏ và cả nếm trải, đối phó với những thất bại. Khi trẻ học được cách tự lập, chúng sẽ học được rằng chúng không cần thầy cô, bố mẹ hay ông chủ bảo phải làm gì. Chúng có thể tự xoay sở mọi việc, tận hưởng cảm giác tự do, và tìm ra hướng đi cần cho riêng mình.
Tự làm cho mình hạnh phúc
Rất nhiều phụ huynh quá ôm ấp, bao bọc con cái, khiến trẻ phải phụ thuộc vào sự hiện diện của bố mẹ mới thấy hạnh phúc. Khi trẻ lớn lên, chúng không biết làm thế nào để mình hạnh phúc. Chúng phải "dính" với ai đó như bạn bè, người yêu mới thấy vui. Nếu không được, chúng tìm hạnh phúc ở những điều khác bên ngoài như mua sắm, ăn uống, game, Internet...
Nếu một đứa trẻ học được sớm hơn rằng chúng có thể tự làm mình hạnh phúc, từ việc vui chơi, đọc sách và tưởng tượng, trẻ đã có một trong những kỹ năng giá trị nhất cho tương lai. Thi thoảng, hãy để trẻ ở một mình. Dành cho chúng thời gian, sự riêng tư (chẳng hạn vào buổi tối), và bố mẹ cũng sẽ tận hưởng được nhiều hơn không gian của riêng mình.
Lòng trắc ẩn
Đây là một trong những kỹ năng cần thiết nhất cho trẻ. Chúng ta cần điều này để đối xử tốt với người khác, để biết quan tâm đến mọi người hơn là chỉ vì mình, để cảm nhận hạnh phúc khi làm cho người khác hạnh phúc. Làm gương bằng cách sống yêu thương mọi người là chìa khóa để dạy trẻ điều này. Hãy thể hiện tình yêu thương với con, và với những người khác, mọi lúc. Thể hiện sự đồng cảm với trẻ, thường xuyên hỏi con nghĩ gì về những cảm xúc của người khác và chia sẻ suy nghĩ của bạn.
Tận dụng mọi cơ hội để chứng minh cho con thấy cách để giảm bớt sự đau khổ của người khác khi bạn có thể, làm thế nào để làm người khác hạnh phúc với hành động tử tế, dù nhỏ, và những điều đó làm bạn nhận lại hạnh phúc như thế nào.
Chấp nhận sự khác biệt
Chúng ta lớn lên trong một khu vực cô lập, nơi mọi người hầu như đều giống nhau (ít nhất là về diện mạo) và khi chúng ta đến nơi khác, tiếp xúc với những người hoàn toàn khác, ta có thể cảm thấy không thoải mái, bị sốc, và cả sợ hãi.
Hãy để con cái mình tiếp xúc với tất cả mọi người, thuộc mọi tầng lớp, chủng tộc, màu da, giới tính, ở điều kiện vật chất và tinh thần khác nhau. Thể hiện cho trẻ thấy rằng sự khác biệt là hoàn toàn bình thường và nó cần được hoan nghênh vì điều đó tạo nên cuộc sống đa dạng, tươi đẹp. 
Đối phó với sự thay đổi
Đây là một trong những kỹ năng quan trọng nhất cần cho trẻ khi chúng trưởng thành, khi thế giới luôn thay đổi. Có khả năng chấp nhận sự thay đổi, đối phó với nó, chuyển hướng dòng chảy này, sẽ là một lợi thế cạnh tranh. Điều này rất quan trọng, đặc biệt khi so sánh với những người chống lại hay sợ sự thay đổi, những người thiết lập mục tiêu và các kế hoạch rồi cố gắng tuân thủ một cách cứng nhắc thay vì thích ứng và linh hoạt trước mọi đổi thay.
Một lần nữa, hãy làm gương kỹ năng này với con bất cứ khi nào có cơ hội, và thể hiện cho trẻ thấy thay đổi là tốt, bạn có thể thích nghi, nắm lấy cơ hội mới chưa từng có, và đó là một quyền lợi. Cuộc sống là một cuộc phiêu lưu và mọi thứ có thể sai khác, biến hóa nhiều hơn mức bạn tưởng. Và hãy dạy con luôn sẵn sàng trước những biến hóa đó. 

Dạy trẻ học các kĩ năng xử lí tình huống

Dạy trẻ học các kĩ năng xử lí tình huống, day tre hoc cac ki nang xu li tinh huongBạn đã bao giờ trang bị cho trẻ kiến thức về xử lý những tình huống, vấn đề phát sinh trong cuộc sống hàng ngày như đi lạc, cấp cứu khẩn cấp, bị bắt cóc… chưa? Dưới đây là các phương pháp dạy trẻ học các kĩ năng xử lí tình huống, bài viết dưới đây sẽ giúp trẻ tự bảo vệ bản thân tốt hơn ngay cả khi không có bố mẹ bên cạnh.

Dạy trẻ học kĩ năng xử lí tình huống

Khi bị lạc

  • Khi bố mẹ dạy cho trẻ ghi nhớ tên ông, bà, bố, mẹ, địa chỉ nhà, số điện thoại… những thông tin dạng này không giúp ích cho trẻ trong quá trình học tập hay vui chơi, vì chúng không hề liên quan đến bất kì hoạt động nào. Nhưng nếu trẻ bị lạc, thậm chí bị bắt cóc (ít xảy ra, chúng lại cực kì cần thiết để giúp trẻ tìm đường trở về nhà bằng cách cung cấp thông tin cho những người khác để họ giúp đỡ và báo tin về cho gia đình.
  • Dặn trẻ nếu bị lạc khi đi cùng bố, mẹ, anh, chị…thì không được đi tiếp mà phải dừng lại để bố mẹ quay lại tìm. Bố mẹ có thể cân nhắc việc trang bị cho trẻ 1 chiếc điện thoại khi đi ra ngoài, hay một chiếc còi, khăn tay…để trẻ ra hiệu nếu chẳng may bị lạc trong đám đông.
  • Luôn để 1  mảnh giấy nhỏ có ghi tên trẻ, địa chỉ nhà, tên bố mẹ, số điện thoại liên lạc khi cần trong túi áo/quần/cặp sách trẻ, để khi trẻ bị lạc sẽ biết cách lấy ra và nhờ giúp đỡ, hoặc nếu trẻ sợ hãi không nhớ được, những người khác cũng sẽ dễ dàng tìm thấy và thông báo về cho gia đình.
  • Luôn để nước, đồ ăn vặt trong cặp/túi trẻ để trẻ không bị đói khi đi lạc.

Khi có người lạ đến nhà

Phương pháp dạy trẻ học cách xử lí tình huống, phuong phap day tre hoc cach xu li tinh huong
  • Nguyên tắc đầu tiên đối với bố mẹ là không nên hoặc hạn chế một cách tối đa việc để trẻ ở nhà một mình, vì điều này có thể gây nguy hiểm với trẻ do trẻ chưa biết cách phản ứng với mọi tình huống, đặc biệt khi trẻ chỉ có một mình.
  • Tuy nhiên, cũng cần dạy trẻ cách đối phó với các tình huống này khi không có ai ở nhà. Ví như khi có người lạ đến, trẻ cần trả lời thật to, với mục đích để những gia đình xung quanh có thể nghe thấy, sau đó hỏi mục đích đến nhà của người lạ, đồng thời gọi nhanh gia đình hàng xóm để nhờ họ sang nói chuyện giúp, chắc chắn vị khách lạ sẽ không dám làm điều gì liều lĩnh.
  • Trong một trường hợp khác, hãy dặn trẻ khóa kín cổng/cửa và tuyệt đối không mở  nếu gặp khách lạ.

Các trường hợp khẩn cấp

  • Giúp trẻ ghi nhớ các số điện thoại người thân, số điện thoại cấp cứu để gọi khi cần, cách cung cấp thông tin qua điện thoại, và giữ liên lạc cho đến khi có người đến
  • Dạy trẻ cách nhận diện đường về nhà thông qua việc nhận biết và ghi nhớ những sự vật trên đường đi
  • Với trẻ từ 9 tuổi trở lên, bố mẹ nên dạy trẻ học bơi để đề phòng trường hợp không mong muốn, nhưng cần dặn trẻ tuyệt đối không lại gần các khu vực ao, hồ khi  không có sự giám sát của người lớn, không nhảy xuống nước nếu thấy có người bị đuối nước mà cần nhanh chóng đi gọi người ở gần đó đến cứu
  • Dạy trẻ cách phòng tránh các thiết bị có nguy cơ gây điện giật và cách xử lí khi gặp trường hợp điện giật, như chạy nhanh gọi người đến cấp cứu và đứng cách xa nguồn gây điện
  • Dạy trẻ cách tự sơ cứu khi bị ngã chảy máu, luôn trang bị các dụng cụ  cần thiết cho việc sơ cứu vết thương trên người trẻ
Trên đây là một số phương pháp dạy trẻ học các kĩ năng xử lí tình huống, giúp bé tự bảo vệ bản thân ngay cả khi không có bố mẹ bên cạnh. Hy vọng bài viết trên đây sẽ giúp bố mẹ cách trang bị các kĩ năng cần thiết cho trẻ và hạn chế tối đa các vấn đề không mong muốn trong cuộc sống hàng ngày.

Đúng sai qua các tình huống dạy con

Khi trẻ giành đồ chơi và đánh em, bạn nên mắng con hay dành sự chăm sóc cho bé bị thương? Đứa con 4 tuổi làm bạn phát điên thì nên phạt bé luôn hay đợi bình tĩnh lại? Bài trắc nghiệm dưới đây giúp bạn đo lại kiến thức dạy con của mình.

Dưới đây là bài trắc nghiệm các tình huống dạy trẻ từ Webmd.
khoc-JPG.jpg
Ảnh minh họa: Todaysparent.com.
1. Trẻ ở tuổi nào có thể đánh được?
a. 2 tuổi
b. 4 tuổi
c. Không tuổi nào hết
Câu trả lời đúng: c
Đánh con có thể khiến trẻ dừng hành vi xấu ngay lập tức, nhưng về lâu dài, cách này không dạy trẻ biết cư xử. Và những trẻ hay bị đánh có nhiều khả năng bị trầm cảm và dễ trở nên hung hăng sau này.
Bạn vẫn có thể phạt con nhưng bằng những cách tích cực hơn. Chẳng hạn cho bé đứng yên một chỗ, hay lấy đi một quyền ưu tiên nào đó hoặc một món đồ chơi giá trị. Với trẻ tuổi chập chững, vỗ tay lớn để bé tập trung chú ý, sau đó nói bằng giọng kiên quyết "không ném đồ" hay "không cắn"...
Ngoài ra, chú ý đến con khi bé cư xử đúng cũng giúp trẻ củng cố thói quen tốt. Hãy khen ngợi bé, khoe bé với người khác hay chỉ là dành thêm thời gian cho con như một phần thưởng.
2. Cách nghiêm khắc với con tốt là? 
a. Nói ra điều bạn mong đợi từ trẻ
b. Không bao giờ làm khác nguyên tắc đã đề ra
c. Luôn giải quyết các quy tắc bị phá vỡ
Câu trả lời đúng: a
Kỷ luật tốt nghĩa là bạn nêu rõ ràng điều mình mong đợi từ con. Nó cũng có nghĩa bé hiểu điều gì sẽ xảy ra nếu không thực hiện theo các quy định. Bạn hãy lưu ý đến tuổi của con và xem bé trưởng thành như thế nào khi bạn thiết lập các giới hạn. Hãy đảm bảo các quy tắc đó phù hợp với trẻ. Một khi con biết các quy tắc và điều gì sẽ xảy ra nếu không làm đúng, trẻ sẽ tuân theo và có được kết quả như bạn mong đợi.
Nghiêm khắc không sao cả, nhưng bạn cũng nên để cơ hội cho con được bày tỏ ý kiến. Điều này giúp trẻ xây dựng kỹ năng giao tiếp xã hội.
3. Nếu con tăng động giảm chú ý, bạn nên:
a. Theo dõi các hành vi theo một biểu đồ
b. Dùng các hình phạt không xúc phạm tới con
c. Cả a và b
Câu trả lời đúng: c
Trẻ tăng động giảm chú ý cần biết chính xác điều bố mẹ mong đợi chúng và điều sẽ xảy ra nếu chúng không làm theo. Biểu đồ thực sự hữu ích, là cách trực quan để ghi các nhiệm vụ bé cần làm và phần thưởng nếu thực hiện tốt.
Hầu hết trẻ lo lắng về việc bị xỉ nhục trước mặt bạn bè. Trẻ tăng động giảm chú ý càng có nhiều khả năng trở nên phòng thủ và thách thức cha mẹ nếu bạn làm bé xấu hổ. Vì vậy, nếu con bị tăng động giảm chú ý, các hình thức kỷ luật sẽ hiệu quả hơn khi bạn thực hiện ở chỗ kín đáo, riêng tư. 
4. Bé tuổi chập chững của bạn đánh em trai và giằng đồ chơi. Bạn nên tách chúng ra và:
a. Phát nhẹ vào tay bé
b. Chăm sóc bé bị đau
c. Không quá để tâm tới trận chiến của bọn trẻ
Câu trả lời đúng: c
Đầu tiên, tách các con ra, lấy lại món đồ chơi và vỗ về bé bị đau. Đừng đánh và xử lý xem ai đúng ai sai vì bạn không thể thưởng trẻ bằng cách cho cái bé muốn (đồ chơi). Hãy nói đơn giản "Không được đánh. Đánh làm đau em", để bé học cách nghĩ về cảm giác của người khác. 
Thường xuyên đánh hay cắn là một dấu hiệu của vấn đề khác - buồn bực, tức giận, bắt chước hành vi bạo lực của người khác hay trên TV, hoặc từng bị bạo hành. Vì thế, nếu thấy con hay có hành vi này, hãy tìm lời khuyên từ bác sĩ tâm lý. 
5. Có thể để con đi ngủ lúc bụng đói nếu bé không cất đồ chơi?
a. Đúng
b. Sai
Câu trả lời đúng: b
Tước đi điều gì đó là nhu cầu thiết thực của trẻ, chẳng hạn một bữa ăn, là không công bằng. Thay vào đó, hãy tìm cách phạt bằng điều gì đó mà con thích và liên quan đến việc bé làm sai. Chẳng hạn "Hôm nay con sẽ không được chơi đồ chơi vì con để đồ bữa bãi".
Với trẻ dưới 6 tuổi, đừng để quá lâu mới lấy đi thứ gì đó trẻ thích hay khiến trẻ không hiểu hành động của mình có liên quan thế nào đến hậu quả. Vì vậy, đừng cấm bé xem chương trình TV buổi tối vì những hành động không tốt của con từ bữa sáng.
6. Hình thức phạt "đứng góc" nên kéo dài bao lâu?
a. 5 phút
b. Một phút cho mỗi tuổi
c. Ba phút cho mỗi tuổi
Câu trả lời đúng: b.
Hầu hết chuyên gia cho rằng mỗi phút cho một tuổi của trẻ là vừa phải, chẳng hạn, trẻ 4 tuổi thì phạt đứng 4 phút. Nhiều phụ huynh phạt con đứng một mình quá lâu và trẻ nhanh chóng chuyển từ đứng tập trung sang hành vi có vấn đề. 
Chọn một nơi buồn chán nhưng an toàn, không đáng sợ như một chiếc ghế chẳng hạn. Khi phạt nói ngắn gọn vì sao bé bị phạt ngồi một mình, sau đó bạn đi ra chỗ khác, không kéo dài. Cách phạt này hiệu quả nhất với trẻ 2-5 tuổi. Nhưng bạn vẫn có thể dùng cho trẻ 11-12 tuổi.
7. Đối phó với hành vi sai trái của trẻ ở nơi công cộng bằng cách:
a. La mắng ngay lúc con bắt đầu mè nheo
b. Lôi vào chỗ vắng đánh đòn
c. Tại nhà
Câu trả lời đúng: c
Đừng đợi đến khi các hành vi này xảy ra mới xử lý. Nói với con từ lúc ở nhà về cách bé nên cư xử khi ra ngoài. Điều này sẽ công bằng hơn với trẻ. Nếu bạn cần kỷ luật con, đánh đòn hoặc la hét sẽ làm phiền mọi người xung quanh và cách đó không hiệu quả. Thử cho bé ngồi một mình trên băng ghế công viên, hay lấy đi một đặc ân: "Hôm nay chúng ta sẽ không đi đến cửa hàng thú bông nữa". Nếu bạn không thể phản ứng khi ở nơi công cộng, nói với bé khi về nhà bạn sẽ xử lý. Sau đó, chuyển đi chỗ khác và tập trung vào việc hiện tại của bạn.
8. Bạn đang nổi điên vì đứa con 4 tuổi nghịch ngợm. Bạn vẫn nên phạt bé ngay lập tức?
a. Đúng
b. Sai
Câu trả lời đúng: a
Nói chung nên điều chỉnh hành vi sai của con càng sớm càng tốt. Nhưng nếu bạn đang giận dữ, hãy ngưng một chút để bình tĩnh lại trước khi đưa ra hình phạt. Hãy hít thở sâu. Nếu có thể, bước ra ngoài trời vài phút. 
Ngoài ra, hãy nghĩ về điều làm bạn nổi điên. Hành vi của con thực sự không thể chấp nhận? Hay có điều gì đó xảy ra hôm nay khiến bạn phiền muộn? Nếu bạn giận dữ không phải do trẻ, nó có thể gây nhầm lẫn và khiến con sợ hãi khi bạn phạt con.
9. Khi đứa con 5 tuổi bịa ra một câu chuyện, bạn nên hùa theo?
a. Đúng
b. Sai
Câu trả lời đúng: a
Hoàn toàn bình thường khi trẻ 4-5 tuổi bịa một câu chuyện để vui đùa, vì thế bạn có thể hùa vào cùng con. Trẻ ở tuổi này có khuynh hướng hòa lẫn giữa thực tế và tưởng tượng. Nhưng đôi khi chúng có thể nói dối để che lấp điều gì đó. Nếu trường hợp này xảy ra, cùng con thảo luận về giá trị của sự trung thực.
Với trẻ lớn hơn, khi đã biết sự khác biệt giữa nói dối và sự thật, nói dối lặp đi lặp lại có thể có điều gì đó đang làm bé khó chịu. Cùng trò chuyện với con để tìm ra cách phản ứng tốt hơn. Sử dụng những ví dụ từ các cuốn sách và tin tức hàng ngày để thảo luận với con.
10. Đứa con 3 tuổi của bạn "ăn vạ" ở cửa hàng tạp hóa, giãy giụa và gào khóc. Bạn không nên:
a. Thừa nhận cảm xúc của trẻ
b. Để lại giỏ hàng của bạn và về nhà
c. Mắng con
Câu trả lời đúng: a
Mắng mỏ khi cơn ăn vạ đang xảy ra không có tác dụng gì. Thay vì thế, bình tĩnh nói với con là bạn hiểu cảm xúc của bé. Dành cho con một cơ hội để nói lý do bé bùng nổ như vậy. Nếu con không dịu lại, hãy về nhà. Nếu bạn không thể rời khỏi đó, đừng nhân nhượng đáp ứng những điều bé muốn vì con có thể nghĩ "ăn vạ" là cách đòi hỏi hiệu quả.
Cố gắng ngăn chặn cơn ăn vạ bằng cách tránh những tình huống châm ngòi cho nó xảy ra. Chẳng hạn, nếu bạn biết mua sắm quanh thời điểm bé đang ngái ngủ dễ khiến con nổi cáu, hãy tránh thời điểm đó. Thậm chí trẻ lớn hơn và teen cũng có lúc nổi cơn giận - chúng tranh cãi, nói lại bố mẹ hay nổi khùng. Hãy đáp lại bằng sự điềm tĩnh như với trẻ nhỏ
.

Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

9 thói quen khác biệt của người giàu so với người nghèo

Thói quen có ảnh hưởng không nhỏ tới sự giàu, nghèo của mỗi cá nhân. Nếu như một tỷ lệ lớn người nghèo thích dành thời gian xem TV và mơ ước trúng xổ số, thì người giàu lại thích đọc sách và quan tâm tới vấn đề cân nặng.

Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.

Theo trang Business Insider, ông Thomas Corley - tác quả cuốn sách “Rich Habits: The Daily Success Habits Of Wealthy Individuals” (tạm dịch: "Những thói quen hàng ngày mang tới thành công của người giàu") - đã dành 5 năm nghiên cứu cuộc sống của hai đối tượng giàu và nghèo. Đối tượng thứ nhất của ông Corley là những người giàu có mức thu nhập hàng năm 160.000 trở lên hoặc tài sản ròng trên 3,2 triệu USD, và đối tượng thứ hai là người nghèo với thu nhập năm 35.000 USD trở xuống hoặc tài sản ròng dưới 5.000 USD.

Từ nghiên cứu này, tác giả Corley đã tìm ra 9 thói quen khác biệt của người giàu so với người nghèo:

1. Luôn hướng tới mục tiêu đã đề ra

"Ngày nào tôi cũng tập trung vào mục tiêu của mình"

Tỷ lệ người giàu đồng ý: 62%
Tỷ lệ người nghèo đồng ý: 6%


Người giàu không chỉ đặt ra mục tiêu hàng tháng, hàng năm mà có đến 67% trong số họ có thói quen ghi chép lại những mục tiêu ấy.

Thomas Corley cho viết: “Tôi ngạc nhiên trước những gì phát hiện ra. Tôi vẫn cứ nghĩ mục tiêu là cái gì đó to lớn, nhưng người giàu không coi những điều ước là mục tiêu”. Thay vào đó, với người giàu, mục tiêu chỉ thực sự là mục tiêu khi nó khả thi và bạn có hành động cụ thể để đạt được nó.

2. Biết rõ việc gì cần hoành thành trong ngày

“Tôi luôn viết ra một danh sách những việc cần làm mỗi ngày”

Tỷ lệ người giàu đồng ý: 81%
Tỷ lệ người nghèo đồng ý: 19%


Người giàu có thói quen liệt kê các việc cần làm trong ngày. Ngoài ra, có tới 67% trong số họ thường xuyên hoàn thành khoảng 70% danh sách công việc đề ra.

3. Ít xem TV

“Tôi chỉ xem TV cùng lắm là một giờ đồng hồ mỗi ngày”

Tỷ lệ người giàu đồng ý: 67%
Tỷ lệ người nghèo đồng ý: 23%


Chỉ 6% những người giàu xem các chương trình truyền hình thực tế. Trong khi đối với người nghèo thì con số ấy lên tới 78%. Tác giả Corley giải thích: “Điều khác biệt giữa người giàu và người nghèo là cách sử dụng triệt để thời gian của mình. Người giàu ít xem TV không phải vì họ là những người có sức mạnh phi thường hay gì đó mà đơn giản vì họ còn có những thói quen khác đáng làm hơn là đọc sách”.

4. Đọc, nhưng không phải cho vui

“Tôi thích đọc sách”

Tỷ lệ người giàu đồng ý: 86%
Tỷ lệ người nghèo đồng ý: 26%


Người giàu thường thích đọc sách, nhưng họ chỉ thích đọc loại sách không hư cấu, tức là sách viết về người thật việc thật, nhất là những cuốn viết về việc tự hoàn thiện bản thân. Trên thực tế, có đến 88% người giàu đọc sách 30 phút mỗi ngày trong khi chỉ 2% người nghèo làm điều này

5. Thường xuyên nghe sách âm thanh (audio book)


“Tôi nghe audio book trên đường đi làm”

Tỷ lệ người giàu đồng ý: 63%
Tỷ lệ người nghèo đồng ý: 5%


Nếu không thích audio book, bạn có thể tranh thủ thời gian đi trên đường bằng những hoạt động giúp bản thân hoàn thiện hơn như đánh giá lại việc đã làm, liệt kê việc cần làm, thư giãn, chơi những trò chơi giúp phát triển trí tuệ, check hộp thư đến, vào mạng xã hội để tương tác với bạn bè, người thân…

6. Quyết tâm thể hiện trên cả mức tốt ở nơi làm việc

“Tôi làm nhiều hơn những gì công việc đòi hỏi”.

Tỷ lệ người giàu đồng ý: 81%
Tỷ lệ người nghèo đồng ý: 17%


Có tới 86% người giàu thường làm việc ít nhất là 50 giờ mỗi tuần và chỉ có khoảng 6% trong số họ cảm thấy không thoải mái vì điều đó. Trong khi đó, tỷ lệ người nghèo làm việc ít nhất 50 giờ mỗi tuần chỉ là 43%.

7. Không bao giờ mong trúng số

“Tôi thường xuyên chơi xổ số”

Tỷ lệ người giàu đồng ý: 6%
Tỷ lệ người nghèo đồng ý: 77%

Như vậy  không có nghĩa là những người giàu chỉ biết giấu tiền trong két sắt cho an toàn. Tác giả Corley cho biết: “Phần lớn họ là doanh nhân, thường dồn tiền vào những thương vụ làm ăn và đối mặt với những mạo hiểm tài chính”.

8. Thường xuyên theo dõi cân nặng

“Tôi tính toán kỹ lưỡng lượng calo mỗi ngày”

Tỷ lệ người giàu đồng ý: 57%
Tỷ lệ người nghèo đồng ý: 5%


Người giàu luôn đề cao vấn đề sức khỏe. Một trong số những người tham gia cuộc khảo sát của tác giả Corley năm nay 68 tuổi và sở hữu tài sản 78 triệu USD. Khi được hỏi vì sao vẫn chưa nghỉ hưu, triệu phú này trả lời rằng: “Tôi chăm chỉ tập luyện mỗi ngày và ăn uống chừng mực suốt 45 năm qua bởi tôi biết những năm cuối sự nghiệp mới là lúc tôi kiếm được nhiều tiền nhất”.

9. Chăm chút cho nụ cười của mình

“Tôi sử dụng chỉ nha khoa mỗi ngày”

Tỷ lệ người giàu đồng ý: 57%
Tỷ lệ người nghèo đồng ý: 5%


Điều này hoàn toàn dễ hiểu bởi một nụ cười đẹp giúp bạn gây thiện cảm với người đối diện và  góp phần mang đến cho bạn sự thành công.

Phương Anh
Theo Business Insider

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

7 lý do bạn nên có công ty riêng

Bao giờ cũng vậy, sau vài năm đèn sách, ra trường, ai cũng nghĩ ngay đến việc tìm cho mình một công ty để đầu quân. Tuy nhiên đây không phải là ý tưởng hay nhất. Tại sao vậy? Đơn giản vì bạn vẫn còn một lựa chọn khác, rất khả thi: làm việc cho chính mình, lập doanh nghiệp của riêng mình. Và đây là 7 lý do bạn nên cân nhắc tới chuyện đó:


1. 24h mỗi ngày tăng thêm "độ dày ví"

Đương nhiên việc kiếm một công việc tốt, thu nhập khá không phải là một ý tưởng tồi. Tuy nhiên nó thực sự không hợp lý lắm. Vì sao? Rất đơn giản: Nếu như bạn làm theo kiểu làm công ăn lương, bạn sẽ chỉ được trả tiền khi bạn làm việc, còn những giờ không làm thì tất nhiên là không. Vậy sao bạn không nghĩ sẽ tốt hơn và dễ dàng hơn cho cái ví của bạn khi chúng vẫn được lấp đầy khi bạn không làm việc?

Một điều tất yếu là dù cuộc sống của bạn có thay đổi thế nào, thì bạn cũng chỉ có 24h mỗi ngày. Trung bình bạn mất 40 giờ làm việc mỗi tuần, nghĩa là chúng ta còn tới hơn 1/3 thời gian không được trả lương, không sinh ra lợi nhuận. Thế nên nếu muốn tăng độ dày ví, tăng số tiền trong tài khoản, chỉ có cách chúng ta... đánh đổi thời gian để kiếm tiền. Nhưng nó lại không phải là cách tốt nhất. Làm thế nào để vẫn có được thời gian nghỉ ngơi, thư giãn, vẫn để thời gian đó sinh ra tiền? Đó mới là vấn đề.

Bắt đầu công việc kinh doanh của mình sẽ là chìa khoá cho vấn đề đó. Trong trường hợp này bạn có thể đầu tư vào một lĩnh vực nào đó, tham gia vào lĩnh vực mang tính sáng tạo, tạo ra các website hay bán bản quyền trí tuệ... Khi đó, hệ thống, công việc mà bạn tạo ra sẽ mang lại đều đều lợi nhuận cho bạn bất kể bạn có trực tiếp tham gia nó hay không.

Tất nhiên thời gian đầu tiên bạn sẽ phải mất thời gian và công sức để tìm ra và thiết lập được hệ thống, công việc mang lại lợi nhuận đều đều đó và giới thiệu chúng đến với hệ thống tiêu thụ. Nhưng ngay sau khi có được hệ thống đó rồi, mọi việc sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều, bạn sẽ không phải đánh đổi thời gian và công sức để tạo ra tiền bạc nữa. Từng khoảnh khắc của bạn lúc này sẽ có liên hệ trực tiếp với sự tăng trưởng và phát triển của hệ thống. Và quan trọng là chúng sẽ mang lại lợi nhuận cho bạn, bất kể bạn có trực tiếp làm hay không.

2. Mọi lợi nhuận là của bạn

Khi bạn làm công ăn lương, bạn sẽ luôn phải cố gắng để thu nhập của mình không chỉ dừng ở lương mà còn có thưởng, các khoản lợi tức xã hội... song bạn cũng phải trích một phần thu nhập của mình cho sếp và nhà đầu tư. Nghĩa là khi đó, bạn sẽ chỉ được nhận một phần công sức mà bạn làm ra. Lương của bạn thực chất phải cao hơn rất nhiều. Song bạn lại chẳng bao giờ nhận được đúng con số ấy.

Trong khi đó, lựa chọn khôn ngoan hơn: tự mình mở công ty hoặc công việc kinh doanh riêng sẽ mang lại toàn bộ lợi nhuận từ công sức bạn bỏ ra. Tiền bạn làm ra là của bạn hoàn toàn.
3. Tự mình quyết định thu nhập của mình
Khi bạn muốn tăng lương ở một công ty nào đó mà bạn đang đầu quân, bạn sẽ luôn phải chứng minh năng lực vượt trội của mình, khả năng trong công việc để thuyết phục sếp tăng lương. Tuy nhiên không phải bao giờ cố cũng là được.

Trong khi ngược lại, ở công việc kinh doanh của mình, công ty của mình tạo ra: khi bạn muốn mình thu nhập bao nhiêu, đó là quyết định của bạn, phụ thuộc hoàn toàn vào nỗ lực của bạn.

Tự mình quyết định về thu nhập của mình, mối quan hệ của mình với đồng nghiệp...

4. Học được nhiều bài học hơn về độc lập tài chính

Giống như một quy luật, chúng ta làm việc để có được kinh nghiệm. Tuy nhiên ai cũng hiểu, kinh nghiệm không chỉ được tìm thấy trong công việc mà còn có thể thấy trong cuộc sống và nhiều thứ khác nữa. Hơn nữa công việc nào cũng chỉ cho chúng kinh nghiệm ở trong chính công việc ấy. Cũng có nghĩa chúng ta đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội quan trọng và giá trị khác trong cuộc sống.

Bạn hãy tự hỏi mình lại xem nào: Bạn cần học cách làm thế nào để làm một công việc bình bình tốt? Bạn cần học cách đánh đổi thời gian lấy tiền hay bạn cần học cách quản lý tài chính độc lập mà không cần làm việc chỉ để lấy lương? Đương nhiên bạn sẽ chọn cách thứ 3 đúng không? Vậy thì còn chần chừ gì mà không bắt đầu?
5. Tự do thoải mái khi làm việc
Một điều không thể tránh khi làm việc theo kiểu làm công ăn lương là bạn có liên hệ trực tiếp tới người quản lý hoặc sếp. Và có nghĩa vụ phải chấp hành quy tắc, quy định hay chỉ thị của cấp trên. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra khi bạn không muốn tuân lệnh hoặc không chấp hành đầy đủ yêu cầu của cấp trên? Rất nhiều người gặp phải trường hợp này. Và khi bị "đàn áp" quá, chắc chắn xung đột sẽ xảy ra.

Thế nên có một công việc kinh doanh của mình, một công ty của mình, bạn sẽ rất tự do thoái mái quyết định công việc của chính mình mà không phải tuân theo "lệnh" của ai cả.

6. An toàn

Ai cũng nghĩ đơn giản rằng, chọn một công ty để đầu quân và cống hiến cho nó là một giải pháp chắc chắn và an toàn nhất cho chính mình và người thân.

Trong khi có một thực tế hiển nhiên khác mà chúng ta không nhận ra, khi làm việc cho ai đó, cho công ty của một ai đó, bạn sẽ phải phụ thuộc vào họ, an toàn của bạn là ở họ. Và bạn sẽ không thể cảm thấy an toàn khi mà bạn không thể kiểm soát được các tình huống xảy ra.

Nhưng nếu bạn làm việc cho chính bạn, cho công việc kinh doanh, cho công ty của bạn, sự an toàn nằm hoàn toàn ở bạn, vì khi ấy bạn có thể kiểm soát được mọi thứ.
7. Tự quyết về các mối quan hệ xã hội và thoải mái luân chuyển
Khi bạn làm việc tại một công ty nào đó, điều đương nhiên là bạn phải giao tiếp với đồng nghiệp, hít thở chung bầu không khí với họ, tạo mối quan hệ với họ. Chưa kể mỗi công ty có một văn hoá doanh nghiệp riêng và nó đương nhiên sẽ giới hạn phần nào cá tính, con người của bạn. Chắc chắn là chẳng ai muốn mình bị lệ thuộc như vậy cả.

Đó là lý do bạn nên có một công việc kinh doanh của mình để có thể hoàn toàn tự quyết định ai hay khi nào bạn giao tiếp, tạo lập quan hệ với họ thế nào và cư xử với họ ra sao. Bạn có thể làm những gì bạn thích và tận hưởng cuộc sống theo cách của họ.

Tất nhiên mỗi người có một lựa chọn của mình hoặc đầu quân cho công ty nào đó với thu nhập ổn định, hoặc chịu mạo hiểm tìm đường đi riêng cho mình với công ty riêng, công việc kinh doanh riêng hoặc kết hợp cả hai. Tuy nhiên dù lựa chọn cách nào thì bạn cũng phải thực sự thành thật với quan điểm cách nghĩ của mình và chuẩn bị tốt nhất cho con đường bạn chọn. Để thời gian dù có đi qua bao lâu thì khi nghĩ lại, bạn vẫn có thể tự hào: đó là quyết định sáng suốt nhất cuộc đời mình.

Thứ Ba, 17 tháng 6, 2014

KIPI SYSTEM TRAINING FOR TOP MANAGEMENT, MID-MANAGENET AT MINH PHAT PLASTIC












8 thói quen sẽ mang đến nhiều tiền hơn

8 thói quen sẽ mang đến nhiều tiền hơn
Nếu bạn muốn trở thành một triệu phú trong tương lai!
Nếu may mắn được thừa kế tài sản với sáu con số hoặc kiếm được một công việc với mức lương cao, bạn sẽ có cơ hội để nằm trong số 1% những người giàu nhất hành tinh – nhưng chỉ khi hoàn thành một điều kiện: Kiểm soát thói quen xài tiền, điều thường tạo ra sự khác biệt giữa một cuộc sống thịnh vượng và một cuộc sống liên tục bị căng thẳng về khó khăn tài chính. 


#1. Hãy đi ngược với suy nghĩ thông thường 

 
Hầu hết mọi người chi tiêu một số tiền, thanh toán hóa đơn của họ và tiết kiệm những gì còn lại. Nhưng đây mới là suy nghĩ nên được áp dụng: Hãy tiết kiệm cho các mục tiêu tài chính của bạn đầu tiên, thanh toán các hóa đơn và sau đó xem xét chi tiêu số tiền còn sót lại. Nếu có thể kiếm được 10 triệu trong một tháng, hãy chia nhỏ số tiền này thành các phần 500 nghìn, hoặc một số tiền nhỏ hơn nhưng phù hợp để trang trải cho cuộc sống hằng ngày của bạn. Từ đó, hãy cố gắng kiềm chế thói quen vung tiền mạnh tay, xài nhỏ giọt nhưng hợp lý – Đừng đánh giá thấp sức mạnh của những cái nhỏ, bởi vì khi có thể để dành những khoản nhỏ, chúng sẽ từ từ tăng lên và tạo cho chúng ta thói quen để tiếp tục.

#2. Lập mục tiêu
 

Để tiếp tục đi trên con đường tiết kiệm cho tương lai, các chuyên gia tài chính thường đề nghị có một kế hoạch năm năm , nơi bạn đề ra số tiền mình muốn đạt được trong 5 năm sau đó và những gì bạn cần để hoàn thành mục tiêu. Hãy luôn để những mục tiêu cụ thể này tồn tại trong tâm trí, nhắc nhở bản thân mỗi lần định chi tiêu cũng như giúp chúng ta tiết kiệm sống tiết kiệm hơn.

#3. Sai khiến bộ não thay vì để bộ não sai khiến
 

Tại sao bạn lại sẵn sàng chi 3 triệu cho một chiếc ví hiệu hoặc một món đồ đắt tiền nhưng lại ngập ngừng khi bỏ ra chỉ 300 nghìn để đi khám bệnh hoặc mua thực phẩm? Lần tới, hãy định hình lại suy nghĩ hoặc đặt ra những giới hạn cho bản thân. Chẳng hạn, không chi tiêu nhiều hơn 600 nghìn vào việc nhậu nhẹt, hoặc nhiều hơn 900 nghìn cho một đôi giày – hay nhận thấy việc tự tìm ra những quy tắc phù hợp có vẻ như một nhiệm vụ quá sức, hãy bắt đầu với một cái gì đó đơn giản hơn như ăn uống bên ngoài chỉ hai lần một tuần, hoặc đừng lấy xe đẩy hàng khi vào siêu thị. 


#4. Sống như một triệu phú ẩn danh
 

Hầu hết chúng ta đều nghĩ rằng, hình ảnh của một triệu phú gợi đến những biệt thự sắc màu rực rỡ và chiếc Bentley sáng bóng. Nhưng đa số họ lại không sống xa hoa như thế - đúng hơn, họ có xu hướng sống dưới “khả năng tiền bạc" của họ và làm lụng để tiết kiệm nhiều hơn là chi tiêu. Nói cách khác, những triệu phú thường không khoe khoang tiền của mình, theo tiến sĩ Thomas J. Stanley, đồng tác giả của "The Millionaire Next Door.

Lấy ví dụ với David Sapper từ Las Vegas, người sở hữu một doanh nghiệp xe hơi đã qua sử dụng hiện đang rất thành đạt, cùng với người vợ đang làm môi giới bất động – tổng thu nhập của cả hai lên đến $500,000 mỗi năm. Tuy nhiên, họ chỉ chi tiêu $ 2,500 mỗi tháng trên tất cả các hóa đơn từ ăn uống cho đến giải trí hay giáo dục. Bằng cách đặt cả thảy 90% thu nhập của mình vào danh mục tiết kiệm và đầu tư, Sapper nói rằng ông sẽ nghỉ hưu sớm.

Có một lần, LL Cool J đã phát biểu trên MTV như sau: "Tôi thuê một chiếc Honda Accord với giá 399 USD một tháng, trong khi những  rapper khác đang  phá sản".

#5. Biết rõ tiền của mình 
 

Tiết kiệm tiền là một việc tốt. Nhưng nếu bạn không biết chắc những gì sắp vào tài khoản ngân hàng của mình cùng những lần rút tiền trong tháng, mọi chuyện có thể sẽ dẫn đến một mớ hỗn độn. Có một sự thật là, hầu hết mọi người thường không theo dõi thu nhập và chi tiêu của mình, vì vậy, nếu chính bản thân còn không biết sẽ chi tiêu bao nhiêu cho ăn uống tháng này, làm thế nào chúng ta có thể thay đổi điều đó.

#6. Thoát khỏi những khoản nợ
 

Mọi người đều có một số nợ tại một số thời điểm trong cuộc sống của mình. Có một hình thức vay  nặng lãi “ẩn danh” mà rất nhiều người đang mắc phải ở thời điểm hiện tại: Nợ thẻ tín dụng, nơi mà mỗi người chúng ta đang phải trả lãi suất hàng tháng rất cao - thoát khỏi nó phải là ưu tiên số một. Bên cạnh đó, hãy xây dựng một quỹ tiết kiệm khẩn cấp cho những tình huống không mong đợi chực chờ ập đến trong cuộc sống. Số tiền tiết kiệm khẩn cấp này chính là bảo hiểm giúp cho chúng ta không rơi vào vướng mắc nợ nần với thẻ tín dụng thêm lần nữa. "

#7. Tăng thu nhập 
 
 
Có hai cách đơn giản nhất để gia tăng tài sản: Tiêu xài ít hơn hoặc tiết kiệm nhiều hơn – sau đó, hãy đầu tư phần còn lại. Thu nhập thường xuyên của bạn (tiền lương) sẽ không dẫn đến giá trị tài sản cao hơn vì lối sống lẫn chi phí phát sinh sẽ phát triển cùng với nó. Thay vào đó, hãy tìm kiếm cơ hội đầu tư, những nguồn thu nhập cho thuê, thu nhập bán thời gian,lẫn tài sản hưu trí - với sự giúp đỡ của một nhà kế hoạch tài chính - hoặc những cách khác để thu nhập đến với bạn. 


#8. Hãy xem xét ý kiến chuyên gia tư vấn
 

Ngay cả khi bạn đang hướng thói quen tiêu tiền của mình trở nên tốt hơn, hãy cố gắng tham khảo các kế hoạch tài chính từ các chuyên gia. Vì thông thường, chúng ta bị ảnh hưởng bởi quá nhiều cảm xúc trong việc đưa ra một quyết định về tiền bạc – và những chuyên gia tài chính; những người ngoài cuộc, sẽ có một cái nhìn chính xác lẫn chuyên nghiệp hơn là một kẻ trong cuộc đang bị chi phối bởi quá nhiều thứ như bạn.