Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

Lời khuyên của CEO FPT với bạn trẻ Việt Nam

Từng thất bại và gây lỗ hàng triệu USD cho công ty nhưng khi được tạo cơ hội làm lại, hai CEO không chỉ thu về số tiền đầu tư mà còn tạo doanh thu gấp nhiều lần.

Chương trình FPT Leader Talk – Chat với CEO FPT, được tổ chức tuần này gây ấn tượng mạnh với sinh viên trường Đại học Kinh tế Quốc dân Hà Nội. Buổi chia sẻ kinh nghiệm và định hướng nghề nghiệp của hai CEO trẻ là ông Phạm Thành Đức, Tổng giám đốc Công ty cổ phần Bán lẻ Kỹ thuật số FPT (FPT Retail) và Giám đốc Đơn vị Phần mềm chiến lược số 1, Công ty TNHH Phần mềm FPT (FPT Software) ông Hoàng Việt Anh đã thu hút hàng trăm sinh viên. Hai CEO thế hệ 7x, đang quản lý quy mô hàng nghìn nhân sự, đã chia sẻ những câu chuyện được đúc rút từ trải nghiệm thực tế của mình. Sau 10 năm làm xuất khẩu phần mềm, năm 2010, Hoàng Việt Anh có cơ hội làm việc với một ngân hàng thuộc top 25 toàn cầu. Đồng thời anh được công ty giao nhiệm vụ thành lập nhà máy Notes Compete (Global Notes Compete) với 350 lập trình viên, xây dựng sản phẩm cho các công ty lớn trên thế giới.
Lúc đầu hăm hở bước vào dự án bao nhiêu thì một năm sau anh càng chán nản bấy nhiêu. Cả một thời gian dài nhà máy không có sản phẩm. Anh em dù làm việc miệt mài nhưng chưa được đền đáp lại. Thất bại có “giá” 2 triệu USD của Hoàng Việt Anh khiến lãnh đạo FPT Software triệu tập cuộc họp gấp, với thông điệp “tồn tại hay không tồn tại” và nếu giữ lại sẽ làm như thế nào?
Hai CEO đã có những chia sẻ quý báu đúc rút từ trải nghiệm thực tế của mình.
Sau khi nghe anh trình bày, lãnh đạo FPT quyết định trao cho anh thêm một cơ hội sửa sai. Và cơ hội đó đã được anh tận dụng triệt để. Sau 2 năm, anh cùng cộng sự không chỉ thu về số tiền đầu tư mà còn tăng mức doanh thu lên gấp 5 lần.
Cũng từng vấp thất bại cay đắng, lỗ 1 triệu USD khi triển khai làm game online vào năm 2006, Phạm Thành Đức cũng được công ty tạo cho cơ hội làm lại. Anh quyết định sẽ đi bất cứ đâu để tìm bí quyết – một thứ rất mơ hồ làm chìa khóa thành công. Tại Trung Quốc, anh đã tìm ra game Thiên Long Bát Bộ và đưa về Việt Nam.
Game này được đánh giá thành công nhất cho FPT Online trong vài năm gần đây. “Chúng tôi cũng không rõ nếu ở công ty khác mình có cơ hội làm lại lần thứ hai hay không? FPT đã cho chúng tôi niềm tin lớn sẽ là nơi tạo điều kiện cho mọi người cơ hội và nắm bắt được để thành công”, anh Đức chia sẻ.
Chính những lần “ngã đau” đấy đã cho hai lãnh đạo trẻ nhiều bài học, để rồi sau đó họ lại trưởng thành hơn. Hiện tại, Hoàng Việt Anh đang quản lý gần 1.500 người, hoạt động tại thị trường Mỹ, châu Âu, châu Á thái Bình Dương (trừ Nhật Bản). Doanh số đơn vị chiếm 37% doanh số của toàn FPT Software.
Còn Phạm Thành Đức, chỉ trong một năm nhận nhiệm vụ tại FPT Retail, số cửa hàng mở mới đã gấp 3 lần số shop mà FPT phát triển trong 5 năm trước. FPT Retail hiện có 67 cửa hàng bán lẻ trên toàn quốc.
Lắng nghe câu chuyện này, sinh viên Phạm Văn Bách băn khoăn, vào thời điểm khủng hoảng đó, các anh có cảm xúc gì và làm thế nào để vượt qua? Cả hai CEO cho biết, họ cảm thấy buồn và mắc lỗi với đồng nghiệp vì thấy công sức của mọi người chưa được đền đáp. Khi đó, việc tạo cơ hội của FPT, ủng hộ của gia đình và quyết tâm chuyển bại thành thắng là động lực để họ thoát khỏi nỗi buồn.
Hàng trăm sinh viên đã tham dự buổi trò chuyện của 2 CEO trẻ.
Tận dụng cơ hội, học từ thất bại và không “chờ” cơ hội đến mà cần có sự chuẩn bị kỹ lưỡng để biết nắm bắt, tự tạo cơ hội cho chính mình chính là thông điệp mà các CEO trẻ của FPT muốn gửi tới các sinh viên trường Đại học Kinh tế Quốc dân.
Hầu hết sinh viên đánh giá cao chương trình này, bởi nó sống động, lôi cuốn vì cách trả lời chân thật, gần gũi của diễn giả và cầu nối hết sức dí dỏm và thông minh của “Giáo sư Xoay” Đinh Tiến Dũng, Trưởng Ban Văn hóa – Đoàn thể FPT.
“Chương trình hay và hấp dẫn từ slide giới thiệu diễn giả, cách dẫn hài hước của anh Dũng, cách trả lời của hai CEO. Qua chương trình, mình cũng rút ra được nhiều điều cho bản thân”, Phúc Thị Quỳnh Anh, khoa Kế toán, nói.
Trong 3 giờ diễn ra chương trình, các sinh viên đã lắng nghe nhiều câu chuyện từ trải nghiệm của khách mời, đặt các câu hỏi về kinh nghiệm, kỹ năng cần thiết để thành công cũng như cơ hội việc làm.
Trong năm 2013, Tập đoàn FPT sẽ tuyển chọn thêm 3.000 nhân sự với các đối tượng từ sinh viên thực tập tới vị trí lãnh đạo cấp cao, khối kỹ thuật, kinh tế… Trong đó, FPT Retail và FPT Software là hai đơn vị tuyển dụng nhiều nhất. Đây cũng là cơ hội, môi trường thích hợp cho nhiều bạn trẻ có thể phát huy được năng lực của mình.
Bà Trịnh Minh Châu, Ủy viên Ban thường vụ Đoàn trường Đại học Kinh tế Quốc dân đánh giá, qua chương trình giao lưu trực tiếp với các CEO trẻ này, sinh viên sẽ có định hướng nghề nghiệp tốt hơn. “Đây không phải là buổi nói chuyện hình thức bởi các sinh viên đã bổ sung được kỹ năng mềm và đặt vấn đề về cơ hội việc làm đối với bộ phận nhân sự của FPT”, bà cho biết.

Thưởng phạt phân minh để động viên cấp dưới

Marquis de Sade, nhà văn nổi tiếng của Pháp vào cuối thế kỷ XVIII từng nói rằng các hình thức xử phạt sẽ có tác dụng động viên con người tốt hơn so với các phần thưởng.

Qua một nghiên cứu mới đây, một số nhà kinh tế học đã bảo vệ quan điểm này, cho rằng con người có xu hướng phòng tránh những tổn thất có thể thấy được trước mắt hơn là cố gắng thực hiện một số điều kiện để có được một số lợi ích không chắc chắn. Nghiên cứu này mở ra cho các nhà lãnh đạo doanh nghiệp nhiều suy ngẫm trong vấn đề quản lý nhân sự nhằm mục đích nâng cao hiệu quả làm việc của nhân viên…
Các nhà nghiên cứu gọi xu hướng nói trên là tâm lý sợ mất mát. Tác động của tâm lý này đã được nghiên cứu, đánh giá trong nhiều thập niên qua nhưng chỉ gần đây các nhà nghiên cứu mới bắt đầu tìm hiểu ảnh hưởng của nó lên hiệu quả làm việc của người lao động.
Để đưa ra kết luận trên, nhà kinh tế học John List đã thực hiện một nghiên cứu với 150 giảng viên Đại học Chicago (Mỹ). List chia các giảng viên này thành hai nhóm khác nhau và thông báo với họ rằng họ sẽ được thưởng dựa trên điểm số các bài thi của sinh viên. Các giảng viên trong nhóm thứ nhất sẽ nhận được thưởng vào cuối năm học nếu điểm số bài thi của sinh viên có cải thiện.
Trong khi đó, các thành viên của nhóm thứ hai nhận được 4.000 USD vào đầu năm học nhưng họ phải cam kết hoàn lại số tiền này nếu điểm số bài thi của sinh viên không tăng lên vào cuối năm học. Kết quả là tâm lý sợ bị mất mát đã có tác dụng: Các giảng viên đứng trước mối đe dọa phải hoàn trả lại tiền thưởng đã đạt được mức tăng điểm số bài thi bình quân của sinh viên cao hơn 7% so với nhóm các giảng viên chỉ nhận được một lời hứa thưởng chưa chắc chắn.
Từ nghiên cứu này, List khuyên các tổ chức nên cấu trúc lại cơ chế thưởng cho nhân viên theo kiểu truyền thống. Tuy không khuyến khích các ông chủ doanh nghiệp ứng trước cho nhân viên một số tiền thưởng và sau đó có thể truy đòi khi nhân viên không đạt được các thành tích đã đặt ra, nhưng List khuyên các nhà quản lý nên cam kết trước với nhân viên rằng họ sẽ nhận được một số tiền thưởng nhất định nếu đạt được các chỉ tiêu.
Nếu nhân viên không đạt được chỉ tiêu, thì số tiền thưởng ấy sẽ bị cắt giảm hoặc thu hồi hoàn toàn. Tuy nhiên, List cũng cảnh báo doanh nghiệp không nên “treo” thưởng và ra chỉ tiêu quá cao cho nhân viên. Bởi lẽ, một số nghiên cứu đã chứng minh rằng nhân viên sẽ có thể trở nên bất mãn nếu làm việc dưới áp lực quá lớn.
List khuyên các nhà quản lý nên thúc đẩy nhân viên cải thiện hiệu quả làm việc bằng cách đặt ra những hậu quả khi họ không hoàn thành các mục tiêu trong công việc. Có thể tham khảo cách làm của stickK.com, một tổ chức xuất thân từ Đại học Yale, chuyên cung cấp dịch vụ trực tuyến với mục đích tuyên truyền và vận động lối sống lành mạnh cho cộng đồng.
Tổ chức này đã tạo ra một môi trường để cho các thành viên có thể tự đặt ra các mục tiêu (giảm cân, bỏ thuốc lá, tuân thủ lịch tập luyện thể thao, chế độ dinh dưỡng…), chỉ định một “trọng tài” giám sát việc thực hiện mục tiêu này và ký quỹ một số tiền để cam kết cho việc thực hiện mục tiêu. Nếu các thành viên không thực hiện đúng các mục tiêu do chính mình đã đặt ra, số tiền ký quỹ của họ sẽ được sử dụng cho các hoạt động từ thiện.

Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

Phương pháp quản lý tiền bạc cá nhân JARS

Phương pháp quản lý tiền bạc cá nhân JARS được phát minh bởi T. Harv Eker (tác giả quyển Secret of Millionaire Mind), là bậc thầy về diễn thuyết, đã thiết kế hàng chục khoá học ngắn và dài hạn về phát triên cá nhân. Ông được mênh danh là “trainer of trainers”
Phương pháp JARS là phương pháp những cái hũ, bởi tiền của bạn sẽ được chia đều cho 6 cái hũ tượng trưng cho 6 tài khoản cá nhân.

phuong-phap-quan-ly-tai-chinh-ca-nhan-JARS
Ảnh: FoldedSpace
Hãy hình dung khi bạn nhận được thu nhập mỗi tháng (có thể là tiền lương, hoặc tiền từ bố mẹ, hoặc bất cứ nguồn thu nào khác, ít hay nhiều không quan trọng). Số tiền đó sẽ được chia cho các hũ được dánh dấu như  sau với số phần trăm tương ứng.
  • Neccessities (NEC) -Tài khoản chi tiêu cần thiết 55%
  • Long term saving for spending account (LTSS) – Tài khoản tiết kiệm tiêu dùng cho tương lai 10%
  • Education account (EDU) – Tài khoản giáo dục 5%
  • Financial Freedom Account (FFA) – Tài khoản tự do tài chính 10%
  • Play – Tài khoản hưởng thụ 10%
  • Give - Tài khoản từ thiện 10%
Khi bạn nhìn vào những tài khoản trên, có thể bạn sẽ thắc mắc là có vẻ 1 số tài khoản nó hơi trùng lập với nhau, nhưng thật sự thì mỗi tài khoản đều có mục đích và tác dụng riêng đấy.

1. NECCESSITIES (NEC) -TÀI KHOẢN CHI TIÊU CẦN THIẾT 55%

Đây là tài khoản tiêu dùng cho những chi phí cần thiết của bạn, như là ăn uống đi lại, kể cả mua sắm những thứ  cần thiết cho bản thân. Có thể bạn sẽ thắc mắc là nhu câu mỗi người khác nhau, liệu 55% có thể đủ hãy không. Thật sự là thống kê cho thấy thì 55-60% này sẽ là đủ cho bạn, nếu bạn thấy bạn cần hơn, chứng tỏ việc chi tiêu của bạn chưa đủ hợp lý.
Tác dụng của tài khoản này là để cho bạn biết được giới hạn chi tiêu của mình là bao nhiêu, từ đó bạn sẽ thay đổi lối sống cho phù hợp. Còn khi bạn chưa bao giờ lên kế hoạch rõ ràng, bạn thường sẽ chi tiêu vô tội vạ và lấn vào các tài khoản khác.

2. LONG TERM SAVING FOR SPENDING ACCOUNT (LTSS) – TÀI KHOẢN TIẾT KIỆM TIÊU DÙNG CHO TƯƠNG LAI 10%

Tài khoan này bạn sẽ phải để đó 1 khoản thời gian khá lâu để cho những chi tiêu lớn trong tương lại. Ví dụ như khi còn đi học, bạn muốn sắm con điện thoại mới, hay con laptop, thì đây là khoản để bạn để dành cho những chi tiêu đó (vì nó lớn đối với bạn). Hoặc còn khi bạn đã đi làm, thì khoản này để cho bạn dành dụm mua những món lơn hơn, như là sắm xe, mua nhà, danh dụm cho đám cưới v.v…
Tác dụng của tài khoản này là để bạn thấy rõ được mục đích mình nhắm tới là gì, và tiết kiệm tiền từ từ  cho việc đó. Những khoản chi tiêu lớn này bạn cần có kế hoạch lâu dài, chứ không nên là tới lúc đó mới dùng hết tiền của mình đi mua, rồi nó sẽ ảnh hưởng tới nhưng khoản chi tiêu khác

3. EDUCATION ACCOUNT (EDU) – TÀI KHOẢN GIÁO DỤC 5%

Đây là tài khoản giáo dục cho chính bạn, tức là để cho bạn nâng cấp bản thân. Tài khoản này có thể được chi tiêu vào các khoản như cho các khoá học nâng cấp bản thân, mua sách vở tài liệu học tập. Và hãy nhớ đây là tài khoản giáo dục cho chính bạn, bạn phải chi tiêu hợp lý để nâng cấp bản thân liên tục, có như vậy bạn mới đảm bảo được giá trị bản thân
Tác dụng của tài khoản này là bắt bạn phải liên tục đâu tư vào chính bản thân mình, bởi đây sẽ là khoản đâu tư sinh lời nhất của bạn

4. FINANCIAL FREEDOM ACCOUNT (FFA) – TÀI KHOẢN TỰ DO TÀI CHÍNH 10%

Có thể khai niệm này rất mới đối với bạn, nói đơn giản thì đây là tài khoản dùng để đầu tư. Có nhiều cách để đầu tư (mình sẽ nói rõ hơn thông qua những chủ đề khác) nhưng ví dụ bạn có thể dùng để chơi chứng khoán, hoặc để dành khi nào nhiều nhiều có thể hùn hạp làm ăn với bạn bè, thâm chí mở 1 cửa hàng nhỏ, thậm chí là để mở công ty.
Tác dụng của tài khoản này là để cho bạn lúc nào cũng có sẵn 1 sô tiền cho những mục đích đâu tư trong tương lai, chứ không phải tới lúc đó bạn mới đi gom tiền. Và lý do mà tên tài khoản này là Financial Freedom, bởi vì chỉ có đầu tư (hợp lý và hiệu quả) thì mới có thể giúp bạn làm giàu, và đạt được tới Financial freedom, khi mà mọi chi tiêu của bạn sẽ được những lợi túc từ đâu tư chi trả hết, lúc đó bạn ko cần phải đi làm nhưng vẫn có thể sống thoải mái

5. PLAY – TÀI KHOẢN HƯỞNG THỤ 10%

Vâng, đây thật sự là tài khoản để bạn xài để thoả mãn nhưng nhu cầu xa xỉ của bản thân bạn. Có thể bạn cần một cái áo mới (chỉ là tại vì bạn thích, chứ không phải vì nhu cầu), mua đĩa game, đĩa nhạc mới. Thậm chí là để đi du lịch, ăn uống bù khú với bạn bè. Và hãy nhớ, đây là khoản tiêu xài BẮT BUỘC mỗi tháng, cho dù bạn đang cực kỳ dè sẻn chi tiêu, nhưng phải luôn để ra 1 khoản cho chính bản thân bạn. Khoản này có thể gom lại vài ba tháng để xài một lần, nhưng bạn ko được để đó quá lâu.
Tác dụng của tài khoản này là để cho bạn thưởng cho bản thân (sau 1 tháng cực khổ kiếm ra tiền), và chỉ có như vậy bạn mới thấy tiền mình kiếm ra, mình được hưởng thụ, thi bạn sẽ có nhiều động lực để kiếm thêm nhiều tiền hơn

6. GIVE – TÀI KHOẢN TỪ THIỆN 10%

Đây là tài khoản để bạn cho người khác, có thể là đi quyên góp từ thiện, giúp các trẻ em nghèo. Có rất nhiều những hoạt động mà bạn có thể dành số tiền này vào. Tài khoản này có thể giảm xuống 5% nếu mà tài khoản chi tiêu cần thiết của bạn cần lên 60%. Nhưng luôn phải nhớ dành ra 1 khoản để giúp người khác.
Tác dụng của tại khoản này là theo Law of attraction, khi bạn cho đi, bạn sẽ được nhận về … giúp được người khác bạn tất nhiên sẽ vui hơn nhiều, nhưng với chính bản thân bạn, nó cũng sẽ giúp cho bạn nhận được những món tiền nhiều hơn trong tương lai.

VẬY BÂY GIỜ LÀM SAO ĐỂ BẮT ĐẦU LUYỆN TẬP PHƯƠNG PHÁPJARS?

+ Hãy dành ra thời gian để ngồi tình toán lại tiến bạc cá nhân của chính bạn.
+ Đầu tiên hãy ghi ra số tiên bạn sẽ có mỗi tháng là bao nhiêu, rôì chia đều cho các tài khoản theo tỉ lệ nêu trên
+ Đối với FFA, hãy nhân số tiền mình sẽ có mỗi tháng với 6 tháng, 1 năm, 3 năm. Mục tiêu là để bạn sẽ có được trong đầu số tiền mình có thể dùng để đầu tư trong giai đoạn 6 tháng sắp tới, hay 1 hoặc 3 năm tới là bao nhiêu. Khi đã có con số trong đầu, bạn sẽ dễ dàng kiếm được chỗ thích hơp cho nó. Còn hiện tại thì có thể bạn ra mở 1 tài khoản tiết kiểm ở ngân hàng, để mỗi tháng bạn sẽ bỏ vào đúng số tiền trong FFA vào đó. Nếu bạn chưa có dự định đầu tư trong tương lại gần, có thể bạn để tiết kiềm dài hạn để có được lãi suất tốt hơn.
+ Đới với LTSS, bạn hãy đat cho mình một mục tiêu trong tương lai là bạn sẽ phải mua cái gì đó có giá trị khá lơn. Rồi từ LTSS bạn có mỗi tháng, hãy tính thử trong bao lâu bạn sẽ có đủ, từ đó hãy đặt quyết tâm với bản thân để hướng tới mục tiêu đó
+ Còn EDU, nếu trước mắt bạn ko có những dự tính lớn lao (như đóng tiền để tham dự những khoá học này kia) thì hay nghĩ xem những sách vở tài liệu gì bạn có thể mua được để đọc, học hỏi và nâng cấp bản thân (ví dụ như để mua Tôi tài giỏi chẳng hạn). Hãy nhớ, bây giờ bạn đã có 1 khoản cho chuyện đó, nên phải tự thúc đẩy chính bản thân mình phải tìm tòi học hỏi nhiều hơn nữa. Kiến thức không bao giờ free, bây giờ bạn đã có tiền, tại sao ko đi mua thêm kiến thức cho mình.
+ Với NEC, hiện giờ bạn đã biết giới hạn chi tiêu cần thiết hàng tháng của mình là bao nhiêu, bạn có thể so sánh với trung bình tiêu xài của bạn trước giờ, nếu nó nhiều hơn số tiền bạn có trong NEC, thì hãy bắt đâu ngồi suy nghĩ để cắt giảm chi tiêu của mình. Chắc chắn khi ngồi tính lại, bạn sẽ thấy được những khoản ko cần thiết mà bạn có thể hoàn toàn bỏ đi, và nhất là khi bạn đã có 1 con số cụ thể làm giới hạn, bạn sẽ rất dễ dàng điều chỉnh lại thói quen tiêu xài.
+ Chắc chắn đa số sẽ rất hứng thú với PLAY, bởi vì đây là để bạn hưởng thụ bản thân mình. Hay tiêu xài cho nó thật hợp lý (bởi nó cũng không quá nhiều), và cho đáng công sức mình đã bỏ ra (bởi vì nó sẽ đủ để bạn tự thưởng cho chính mình). Nếu bạn có dự tính du lich, hoạc cần nhiều hơn khoản PLAY cho phep hàng tháng, có thể để dành vài tháng cho tới khi đủ rồi bạn sẽ xài chung 1 lân, nhưng phải nhớ là khoản này phải được chi, bạn đừng nên quá tiết kiệm đối với bản thên mình
+ Và GIVE thì là khoản để bạn có thể làm những việc từ thiên mình muốn làm, nhưng chưa bao giờ thấy đủ tiền, còn bây giờ bạn đã có một khoản riêng, hay đi giúp người khác, có thể là bạn bè xung quanh, có thể là người xa lạ, nhưng mà sự giúp đỡ nó sẽ nối tiếp và nhân đôi từ người này qua người khác, hãy là người gieo những hạt giống đầu tiên

6 CÁCH QUẢN LÝ TÀI CHÍNH CÁ NHÂN HIỆU QUẢ

Khi cầm tiền trong tay, việc đầu tiên không phải là tiêu nó vào việc gì mà hãy nghĩ đến việc quản lý số tiền này như thế nào. Theo mình, số tiền này nên được chia thành 6 khoản mục nhỏ tương ứng bao gồm:

1. Quỹ đầu tư dài hạn: 10%. Bất kì lúc nào bạn nhận được một khoản tiền từ lương, thưởng… hãy trích ngay 10% vào quỹ này. Đây có thể coi như phần bạn tự trả lương cho mình. Quỹ này là khoản tích lũy cho các khoản đầu tư dài hạn. Đây là khoản tiền đầu tư sinh lời trong tương lai và nó có thể tạo ra nguồn thu nhập thụ động đủ lớn để bạn sống hạnh phúc sau này.

2. Quỹ tiêu dùng ngắn hạn: 10%. Bạn có nhiều thứ mơ ước: điện thoại mới, đồng hồ mới… Nhiều tín đồ shopping chi tiêu không kiểm soát cho thú vui mua sắm này. Nhưng đây là một cách tốn kém. Hãy kiểm soát việc mua sắm của mình ở mức 10% để tránh những lần mua sắm ngẫu hứng tốn kém.

3. Quỹ đầu tư cho giáo dục: 10%. Hãy dành 10% số tiền của bạn cho các kế hoạch học tập phát triển bản thân như đăng kí một khóa học, mua sách, học một lớp kĩ năng… Cùng với quỹ đầu tư dài hạn thì quỹ đầu tư cho giáo dục cũng là một trong hai quỹ tạo ra nhiều giá trị nhất cho bạn trong tương lai.

4. Quỹ tiêu dùng hàng ngày: 55%. Đây là số tiền cần cho những nhu cầu của bản thân hàng ngày như đi lại, ăn uống. Hãy đảm bảo rằng bạn chi tiêu tiết kiệm và hợp lý khoản tiền này.

5. Quỹ vui chơi: 10%. Cuộc sống rất bận rộn, căng thẳng. Đừng kiềm chế để rồi đến lúc nổ tung như một quả bóng. Các chuyên gia khuyên bạn nên tiêu hết quỹ này trong tháng theo kế hoạch. Hãy để cuộc sống của bạn luôn có những giờ phút vui vẻ tràn đầy sinh lực.

6. Quỹ chia sẻ: 5%. Hãy dành một khoản tiền để đóng góp cho các quỹ phúc lợi, giúp đỡ trẻ em nghèo, người khó khăn bệnh tật… Bạn sẽ luôn cảm thấy hạnh phúc vì được giúp đỡ, quan tâm đến mọi người.

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

Những điều “quan trọng” giúp bạn thăng tiến trong công việc

Bạn khởi nghiệp ở vị trí nhân viên văn phòng. Sau vài năm, bạn vẫn ngồi đó dù có khả năng cao hơn. Những vị trí lãnh đạo không dành cho típ người rụt rè. Để đến đó bạn phải hành động.

1. Tham vọng. Bước đầu tiên để tự khẳng định mình là biết rõ bạn muốn gì: được công nhận, phần thưởng, trách nhiệm, vinh danh nghề nghiệp và thu nhập cao. Nhưng đừng chỉ có biết trong im lặng, hãy bày tỏ với mọi người. Tất nhiên, đừng nói với sếp rằng bạn muốn thay thế vị trí của ông ta, cho dù đó thực sự là mục tiêu của bạn.
2. Không thôi mơ ước rằng bạn sẽ ở một trong những vị trí quan trọng. Vị trí đó càng cụ thể càng tốt. Hãy hình dung mình làm gì, trách nhiệm ra sao… Chi tiết hơn nữa, ở vị trí đó, mình sẽ ăn mặc thế nào, gặp những ai, nói những gì… Từng bước như vậy, bạn sẽ nhận thấy mình đang dần tiến đến vị trí mơ ước.
3. Yêu công việc như chính cuộc sống của mình. Qua hành động, lời nói…, hãy chứng tỏ mình xem công ty như nhà mình. Hãy chắc rằng mọi người không thể phủ nhận cống hiến của bạn cũng như những điều bạn sẽ làm được ở vị trí trí mà bạn được tín nhiệm. Đừng chỉ ngồi chờ người khác nhận ra những phẩm chất, năng lực của mình. Tóm lại: Hãy tự nhủ, sự thăng tiến không thể hiện qua những gì bạn nhận được, mà qua những gì bạn cống hiến.


4. Đừng tủn mủn. Nếu công việc đòi hỏi bạn làm thêm giờ vào ngày nghỉ thì đừng vội suy tính thiệt hơn: “Tôi có nhận được tiền phụ trội không?”. Hãy nhớ, ở vị trí càng cao, công việc càng bận rộn hơn, căng thẳng hơn. Bù lại, bạn sẽ nhận được thu nhập và những đãi ngộ hấp dẫn. Và để vươn lên vị trí lãnh đạo, người ta cần 80% sự chăm chỉ, 10% may mắn. Bạn hãy chứng tỏ mình hơn người khác ở chỗ biết vượt ra phạm vi công việc. Những ông chủ thường đánh giá cao các nhân viên biết vận dụng mọi lợi thế và cơ hội để đóng góp cho công ty.
5. Giải quyết theo thứ tự từ khó đến dễ. Có lúc, bạn gặp phải vấn đề cực kỳ khó nuốt. Khi ấy, hãy tạm gác lại, chuyển sang việc khác và sẽ quay trở lại với việc ấy sau. Người thông minh hiểu rằng sự nghiệp của mình không chỉ là mỗi ngày giải quyết một vấn đề.
6. Chạy đua với thời gian. Nếu bạn có thể cung cấp cho khách hàng lượng sản phẩm mà họ cần trong khoảng thời gian ngắn hơn so với hợp đồng mà chất lượng hàng vẫn đảm bảo, thì bạn sẽ được lợi 2 lần: sự hài lòng của khách hàng và lợi nhuận cho công ty (vì đã tiết kiệm thời gian sản xuất). Vì thế, hãy luôn đặt mình vào tác phong làm việc khẩn trương.

Sự thăng tiến không thể hiện qua những gì bạn nhận được, mà qua những gì bạn cống hiến
Sự thăng tiến không thể hiện qua những gì bạn nhận được, mà qua những gì bạn cống hiến

7. Biết hóng chuyện. Đừng chỉ biết mỗi công việc của mình, trong bộ phận mình. Bạn cần hiểu được mọi hoạt động của công ty, các bộ phận khác đang làm gì… Bằng sự hiểu biết này, bạn mới nghĩ ra ý tưởng để đóng góp nhiều hơn cho công ty. Đồng thời, bạn có thể thay thế cho một vị trí ở bộ phận khác khi cần thiết. Điều này chứng tỏ bạn có tầm nhìn rộng, đa năng và quan tâm đến mọi bước đi của công ty mình. 8. Chấp nhận lăn xả. Nếu cần xuống nhà kho để kiểm kê hàng hóa đang bị mối mọt tấn công, mà bạn thì đang mặc chiếc váy dài thướt tha, bạn có ngại không? Nhiều phụ nữ đã sai lầm khi từ chối những việc mà họ nghĩ không thích hợp với mình. Thực ra, cần phải chứng tỏ với cánh đàn ông (có thể là khách hàng, đồng nghiệp hoặc cấp trên) rằng bạn có thể làm cả những việc tưởng chỉ dành cho họ. Trong công việc, “tiểu thư” quá thì càng ít được tin cậy.
9. Có chính kiến. Thay vì luôn đồng ý những điều sếp nói, hãy lên tiếng bày tỏ quan điểm của mình. Sự phản hồi cho sếp biết bạn quan tâm đến công việc. Hãy ứng xử linh hoạt với style của cấp trên. Chẳng hạn, típ lãnh đạo truyền thống chỉ quan tâm đến chi phí và con số, khi ấy, hãy chứng minh bạn có thể tiết kiệm chi phí. Nịnh hót không phải là biện pháp an toàn. Sếp sẽ thay đổi, người đang làm sếp hôm nay không thể đảm bảo cho bạn về lâu dài.
10. Khôn ngoan. Bạn đang gặp trở ngại trên đường tiến đến vị trí lãnh đạo, đặc biệt từ phía đồng nghiệp, những người nghĩ rằng họ cũng xứng đáng như bạn. Vậy thì để tránh sự phản ứng tiêu cực từ họ, bạn cần khéo léo chứng tỏ giá trị của mình. Chẳng hạn, khi được phân công quản lý những người có thâm niên hơn, bạn sẽ gặp sự chống đối. Cần chứng minh với họ rằng bạn có khả năng của người đứng đầu và giúp họ làm việc tốt hơn.

Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

Nhỏ ơi - Gia Huy


Lần đầu ta gặp nhỏ trong năng chiều bay bay.
Ngập ngừng ta hỏi nhỏ,nhỏ bảo nhỏ không tên.
Ừ thì nhỏ không tên bây giờ quen nhé nhỏ, nhỏ ơi !
Lần này ta gặp nhỏ trong nắng chiều bay bay.
Ngập ngừng ta hỏi nhỏ, nhỏ bảo nhỏ chưa yêu.
Ừ thì nhỏ chưa yêu, bây giờ yêu nhé nhỏ, nhỏ ơi
Lần này nhỏ quay đi không thèm nhìn ta nữa
Giọt sầu rơi một mình, chỉ còn ta một mình,nhỏ ơi!
Còn gì đâu hỡi nhỏ trong nắng chiều phôi phai.
kỉ niệm ta cùng nhỏ giờ chỉ là hư vô.
Ừ thì là hư vô xa rồi vẫn nhớ hoài nhỏ ơi
Tình cờ ta gặp nhỏ trong nắng vàng ban mai
Thẹn thùng ta hỏi nhỏ nhỏ bảo khờ ghê đi
Ừ thì khờ ghê đi thương rồi sao chẳng hiểu, nhỏ ơi!

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

Vậy tại sao chúng ta không dùng vũ lực để đánh nhau khi TQ xâm phạm lãnh thổ Việt Nam???


Thứ nhất:
- Chúng ta còn quá nghèo, sức mạnh quân sự của ta chưa đủ để đánh nhau tay đôi với quân Tàu trên biển được. Sau đây là số liệu chi cho quốc phòng của Mỹ, Việt Nam, Trung Quốc năm 2011: Ngân sách chi cho quốc phòng của Việt Nam năm 2011 là 2,6 tỷ USD, của Mỹ là 645 tỷ USD, của Trung Quốc là 91,5 tỷ USD, Đài Loan 12,92 tỷ USD. Qua số liệu trên cho ta thấy tương quan lực lượng giữa ta và địch như thế nào. (Các bạn đừng so sánh rằng thế tại sao ta thắng Mỹ nhé, khi chiến tranh chống Mỹ số tiền mà Liên Xô và Trung Quốc viện trợ cho ta bằng só tiền mà Mỹ viện trợ cho Việt Nam Cộng Hoà đấy).
- Thứ 2: Nếu chúng ta dùng quân sự tấn công trên biển thì sao? Nếu ta làm như vậy thì chính chúng ta sẽ mắc phải mưu đồ đen tối của Trung Quốc và Đài Loan, không những chúng ta không thể thắng được mà chúng ta tiếp tục mất hết quyền kiểm soát các đảo hiện nay chúng ta đang chiếm giữ.
- Thứ 3: Nếu giả sử chúng ta tạm thời chiến thắng thì về mặt lâu dài chúng ta không đủ tiềm lực để giữ các đảo đó được, bởi vì ta dùng vũ lực để lấy các đảo đó thì khi đó Trung Quốc sẵn sàng dùng vũ lực để giành lại thì coi như là điều hiển nhiên sẽ diễn ra.
- Thứ 4: Nếu ta dùng vũ lực trước thì chính chúng ta sẽ vi phạm trước quy tắc ứng xử Biển Đông năm 2002.
- Thứ 5: Về mặt pháp lý thì chúng ta chỉ dựa vào luật biển 1982 để làm căn cứ đòi chủ quyền thôi, chứ dựa vào bằng chứng lịch sử thì Trung Quốc cũng đưa ra được bằng chứng này, tuy nhiên nếu dựa vào luật biển 1982 thì cả Philipin, Malaysia cũng có tính pháp lý khi tuyên bố chủ quyền.
Vậy thì chúng ta tại sao không nên dùng vũ lực mà phải dựa vào con đường ngoại giao, dựa vào dư luận quốc tế.
Theo tôi hiểu rằng chiến tranh xảy ra dù có chiến thắng thì chẳng có ai được lợi về mặt lâu dài, bởi vì chẳng có nước nào lúc đó ngồi im để cho dàn khoan của 1 nước nào đó ung dung chọc xuống lòng Biển Đông đâu.
Tôi cũng như bao người dân Việt Nam khác, cũng rất bức xúc việc khi tổ quốc bị xâm lăng. Tuy nhiên, tôi không trách chính phủ Việt Nam đang làm bởi vì theo tôi hiểu:
- Chính phủ Việt Nam đang dùng chính sách "Lấy nhu thắng cương", "Lấy sức mạnh của dự luận quốc tế, trong nước để thắng sự bành trướng của Bắc Kinh", "Dựa vào luật quốc tế, luật biển năm 1982 để thắng đường lưỡi bò của Trung Quốc".
Và chúng ta đang trên đà thắng đó là đã được dư luận quốc tế ủng hộ, trong đó có Anh, Mỹ...
- Hiện tại không riêng gì Việt Nam và Trung Quốc tuyên bố chủ quyền mà còn Singapo, Philipin, Malaysia, Đài Loan, Brunay. Vậy sách lược của chúng ta là gì khi nhiều nước cùng tuyên bố chủ quyền?
Theo tôi hiểu cái đích và đó cũng là cách duy nhất chúng ta "chia để trị" tức là cùng "khai thác chung" nguồn tài nguyên trên biển Đông mà thôi.

Phản đối bản đồ Lưỡi bò của Trung Quốc !!!

Nhìn vào bản đồ:
Đông Sa đuợc khoanh vàng,

Hoàng Sa màu xanh dương,
Trung Sa màu đỏ
Trường Sa màu xanh lá cây.

 

Có một blogger hỏi tôi: báo chí đưa tin Trung Quốc lập “cái gọi là thành phố Tam Sa“. Vậy ngoài Hoàng Sa, Trường Sa của chúng ta, thì quần đảo thứ ba là Sa nào: Đông Sa hay Trung Sa ?
Tôi nghĩ đây cũng là câu hỏi của nhiều người, nên xin góp vài tư liệu như sau:
Ở biển Đông , có tất cả 4 quần đảo lớn, đó là Đông Sa, Hoàng Sa, Trung Sa và Trường Sa.

Quần đảo Đông Sa (tức Dongsha hoặc Pratas islands) hiện nay đang thuộc quyền quản lý của Đài Loan.
Quần đảo Trung sa (Zhongsha) rất ít nghe nhắc đến. Đó chính là Macclesfield Bank, là nhóm bãi ngầm nằm ở phía Đông Nam của quần đảo Hoàng Sa. Bạn khó thể thấy được Trung sa trên bản đồ vệ tinh của Google hoặc Wiki, vì đây chỉ là những bãi ngầm không có đảo và chưa có căn cứ quân sự nào được xây dựng ở đây. Nhưng đó vẫn là một vị trí chiến lược, nên cả Trung Quốc và Đài Loan đều tuyên bố chủ quyền thuộc về họ, mặc dù quần đảo này nằm cạnh…Philippin. Mà chủ quyền của ai, chúng ta không quan tâm lắm, vì Trung Quốc hay Đài Loan đều là …China.
Quay trở lại câu hỏi bên trên, căn cứ vào một trang web mà chính quyền Trung Quốc vừa tạo ra mới đây, thì “cái gọi là thành phố Tam sa” bao gồm Trung Sa, và Hoàng Sa, Trường sa (của Việt nam)
Nhưng tại sao tôi lại sử dụng một bản đồ Trung Quốc để minh họa cho entry này?
Ồ, không đâu, tôi muốn các bạn nhìn thấy “cái lưỡi bò Trung Quốc” (lời một quan chức`cao cấp Bộ ngọai giao Việt nam), nhìn thấy cái mưu đồ nuốt chửng biển Đông của chính quyền Trung Quốc.


Nhìn vào đường vạch màu đen trên bản đồ, đố ai chịu nổi ! Nhưng họ cứ trắng trợn khoanh lại và tuyên bố bên trong đường viền “lưỡi bò” đó là chủ quyền của Trung Quốc.
Vậy đấy, con bò đói cỏ và “khát dầu” này chưa bao giờ từ bỏ mưu đồ liếm láp phương Nam. Vấn đề của chúng ta là : phải làm sao cắt đứt cái lưỡi bò này !
Vậy theo các bạn chúng ta phải làm gì để cắt cái lưỡi bò này?
Trước yêu sách của Trung Quốc đối với 80% diện tích biển đông: Không chấp nhận đường “lưỡi bò”
TT – Ngày 7-5 vừa qua, cùng với công hàm gửi tổng thư ký Liên Hiệp Quốc phản đối việc Việt Nam nộp báo cáo về ranh giới ngoài thềm lục địa của mình cho Ủy ban Ranh giới thềm lục địa của Liên Hiệp Quốc theo quy định của Công ước Luật biển 1982, Trung Quốc đã gửi kèm một sơ đồ trên đó thể hiện đường yêu sách chín đoạn của mình trên biển Đông.
Theo đó, “Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi đối với các đảo ở biển Nam Trung Hoa (tức biển Đông – TT) và các vùng nước kế cận, và có quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với các vùng nước liên quan cũng như đáy biển và lòng đất đáy biển ở đó (xem sơ đồ kèm theo)”.
Đường yêu sách chín đoạn của Trung Quốc giống như chiếc lưỡi bò trên biển Đông vẽ sát vào bờ các nước ven biển Đông. Đây là sơ đồ mà Trung Quốc gửi kèm công hàm của họ đến tổng thư ký Liên Hiệp Quốc
Ngày 8-5-2009, phái đoàn thường trực Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc đã có công hàm số 86/HC – 2009 gửi tổng thư ký Liên Hiệp Quốc bác bỏ công hàm và sơ đồ nói trên. Cùng ngày, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam cũng đã trả lời phỏng vấn khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và coi đường yêu sách chín đoạn của Trung Quốc thể hiện trên sơ đồ là “không có giá trị vì không có cơ sở pháp lý, lịch sử và thực tiễn”.
Trong bài này tác giả sẽ không trình bày về vấn đề chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, mà chỉ đi sâu phân tích về đường yêu sách chín đoạn được Trung Quốc nêu ra trong sơ đồ kèm theo công hàm nói trên.
Đường yêu sách khó hiểu
Đường “lưỡi bò”, “chữ U” hay “đứt đoạn”… đều là cách gọi khác nhau mà các học giả trên thế giới dùng để chỉ yêu sách của Trung Quốc đối với 80% diện tích của biển Đông, được vẽ sát vào bờ của các quốc gia ven biển Đông như Việt Nam, Indonesia, Malaysia, Brunei, Philippines. Đường yêu sách này ban đầu có 11 đoạn, do chính quyền Trung Quốc (Quốc Dân Đảng) vẽ ra vào năm 1947 và sau đó được CHND Trung Hoa tiếp tục sử dụng nhưng có sửa đổi (bỏ bớt hai đoạn trong vịnh Bắc bộ nên chỉ còn lại chín đoạn).
Công hàm ngày 7-5-2009 có lẽ là văn bản đầu tiên trong hơn 60 năm qua, thể hiện quan điểm chính thức của Trung Quốc về ý nghĩa pháp lý quốc tế của đường yêu sách chín đoạn và cũng là lần đầu tiên mà Trung Quốc chính thức công bố sơ đồ đường yêu sách này với thế giới.
Trước đó, mặc dù đường yêu sách này đã được thể hiện nhiều lần trên bản đồ Trung Quốc, nhưng CHND Trung Hoa chưa bao giờ có một tuyên bố chính thức nào về ý nghĩa pháp lý quốc tế cũng như quốc gia của đường đứt đoạn này. Thậm chí trong những văn bản pháp lý quan trọng của CHND Trung Hoa về các vùng biển (như: các tuyên bố về lãnh hải 1958, về lãnh hải và vùng tiếp giáp 1992, về đường cơ sở 1996 và về vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa 1998…) thì đường yêu sách này cũng không hề được nhắc đến.
Sớm hơn CHND Trung Hoa một chút, năm 1993, trong bản “Giải thích chính sách biển Nam Trung Hoa” do Viện Hành pháp Đài Loan thông qua thì vùng nước nằm bên trong đường đứt đoạn được coi như “vùng nước lịch sử” của Đài Loan. Như vậy, quan điểm của Đài Loan về đường đứt đoạn khác với quan điểm của CHND Trung Hoa. Trong khi Đài Loan coi vùng nước ở trong đường đứt đoạn mà mình yêu sách có quy chế nội thủy (tức là đòi hỏi có chủ quyền hoàn toàn và đầy đủ) thì theo công hàm ngày 7-5-2009, CHND Trung Hoa lại phủ nhận việc Trung Quốc có chủ quyền đối với vùng nước này, chỉ đòi hỏi “quyền chủ quyền và quyền tài phán”, tức là đòi hỏi một vùng biển có quy chế pháp lý tương tự với quy chế của vùng đặc quyền về kinh tế và thềm lục địa theo Công ước Luật biển 1982.
Trước khi Nhà nước Trung Quốc xác định quy chế pháp lý của con đường này, tại nhiều hội thảo quốc tế (như “Hội thảo về khống chế xung đột tiềm tàng ở biển Đông” diễn ra hằng năm từ 1991 đến nay tại Indonesia) các học giả Trung Quốc lại có những giải thích khác nhau, thậm chí mâu thuẫn với nhau về giá trị pháp lý quốc tế của đường đứt đoạn.
Có một điều khác cũng rất quan trọng mà tất cả học giả và kể cả Nhà nước Trung Quốc cho đến nay không thể trả lời được là: làm sao xác định được tọa độ cũng như vị trí chính xác của từng đoạn cũng như của toàn bộ chín đoạn của đường yêu sách này. Chẳng hề có một văn bản nào (dù là chính thức hay không chính thức) quy định hoặc giải thích về việc đó. Theo Phan Thạch Anh, một học giả Trung Quốc có uy tín, điều này “để lại khả năng đưa ra những điều chỉnh cần thiết trong tương lai” (Pan Shiying, bài đăng trong tạp chí Economic Information & Agency, 7-1996).
Có lẽ không cần bình luận gì thêm vì sao một yêu sách được cho là “đã có lịch sử hơn nửa thế kỷ” lại không được các nước trong khu vực tính đến và không ai tôn trọng trên thực tế. Đường đứt đoạn này không thể là yêu sách nghiêm túc của một quốc gia đối với một vùng biển rộng lớn vì nó không có một nội dung pháp lý rõ ràng, thậm chí mâu thuẫn, và không thể xác định được vị trí của nó trên thực địa.
Không có giá trị pháp lý quốc tế
Lập luận đầu tiên và được sử dụng nhiều nhất của các học giả Trung Quốc khi giải thích về đường đứt đoạn được vẽ trên bản đồ biển Đông là yêu sách này phải được xem xét dưới góc độ của “luật pháp quốc tế đương đại” (tức luật pháp quốc tế vào thời điểm nó được vẽ ra), chứ không thể sử dụng Công ước Luật biển 1982 để xem xét (“người cũ biện pháp cũ, người mới quy định mới”, câu của Trương Thiệu Trung trong bài đăng trên báo mạng Nhân Dân (Trung Quốc) ngày 2-4-2009). Chúng ta sẽ xem xét đường yêu sách của Trung Quốc theo cách này.
Vào thời điểm mà đường đứt đoạn được vẽ ra (1947) những quy định của Luật biển quốc tế còn tồn tại dưới dạng những quy phạm tập quán, theo đó lãnh hải của quốc gia ven biển chỉ có chiều rộng 3 hải lý tính từ ngấn nước thủy triều thấp nhất. Ngoài phạm vi lãnh hải là biển cả hay còn gọi là vùng biển quốc tế, nơi mà mọi quốc gia đều có thể thực hiện quyền tự do biển cả.
Cho đến năm 1958 các chính quyền khác nhau của Trung Quốc (triều đình nhà Thanh, Cộng hòa Trung Hoa và cả CHND Trung Hoa) đều công nhận hoặc không công khai phản đối chiều rộng của lãnh hải là 3 hải lý
Như vậy, ngay cả theo luật pháp quốc tế đương đại, một đường đòi hỏi không rõ ràng đối với một vùng biển rộng lớn như vậy không thể nào được coi là hợp pháp. Tiến sĩ Djalal, một chuyên gia luật biển nổi tiếng người Indonesia, viết: “Không thể chấp nhận được rằng vào năm 1947, khi luật quốc tế nói chung chỉ ghi nhận lãnh hải 3 hải lý, Trung Quốc lại có thể yêu sách toàn bộ biển Đông”
Vậy đối với yêu sách về một đường xác định phạm vi “quyền chủ quyền và quyền tài phán” trên biển Đông như công hàm ngày 7-5-2009 của Trung Quốc nêu ra thì sao? Câu trả lời cũng sẽ tương tự như trên. Vì vào thời điểm này các quốc gia ven biển không có quyền mở rộng các quyền liên quan đến chủ quyền ra ngoài phạm vi lãnh hải của mình. Cũng cần nhấn mạnh Luật biển quốc tế thời kỳ này hoàn toàn không điều chỉnh “đáy biển và lòng đất dưới đáy biển” ngoài phạm vi lãnh hải, vì vậy Trung Quốc càng không thể đòi hỏi quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với một vùng biển rộng lớn nằm trong đường đứt đoạn.
Lập luận thứ hai được các học giả Trung Quốc sử dụng để giải thích về đường đứt đoạn là do đường này được vẽ ra từ năm 1947 nên Trung Quốc có thể đòi hỏi đối với vùng biển nằm trong đường này một “danh nghĩa lịch sử” nào đó, hoặc như yêu sách của chính quyền Đài Loan, coi đây là “vùng nước lịch sử”. Theo Phan Thạch Anh cũng như hai học giả Đài Loan Lý Tấn Minh và Lý Đức Hu (Li Jinming & Li Dexia, The dotted line on the Chinese map of the SCS, Ocean Development & International Law, 2003) do con đường này đã tồn tại hơn nửa thế kỷ và không quốc gia nào phản đối nên đã tạo ra một danh nghĩa lịch sử cho Trung Quốc.
Cần phải nhắc lại rằng tại Hội nghị Luật biển của Liên Hiệp Quốc lần thứ 3, các quốc gia đã không nhất trí được việc đưa vào Công ước Luật biển 1982 những quy định cũng như định nghĩa về vùng nước lịch sử. Tuy vậy, từ những tranh luận tại hội nghị, có thể rút ra những tiêu chí để một vùng nước có thể được xem xét danh nghĩa lịch sử gồm: yêu sách phải công khai; quốc gia yêu sách phải thực hiện quyền lực nhà nước một cách hiệu quả, liên tục và hòa bình trong một thời gian dài; yêu sách phải được các quốc gia liên quan công nhận.
Đường chín khúc đứt đoạn được Trung Quốc thể hiện trong sơ đồ đính kèm công hàm ngày 7-5-2009 cũng không thể mang lại cho Trung Quốc quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với vùng biển nằm phía trong đường này theo quy chế của vùng đặc quyền về kinh tế và thềm lục địa của Công ước Luật biển 1982. Vì bản chất tiến bộ của Công ước Luật biển 1982 là sự công nhận và mở rộng quyền chủ quyền của các quốc gia ven biển được bảo vệ các tài nguyên thiên nhiên gắn liền với lãnh thổ của mình. Một con đường không rõ ràng nằm cách xa lục địa Trung Quốc hàng ngàn cây số liệu có thể đáp ứng quy định của Công ước Luật biển 1982.
Xét theo luật pháp quốc tế hiện đại cũng như luật pháp quốc tế cổ điển, yêu sách đường đứt đoạn chín khúc của Trung Quốc hoàn toàn không có cơ sở khoa học, không có giá trị pháp lý quốc tế và không ai có thể chấp nhận được.
Không phù hợp với xu thế của khu vực
Người ta có thể hiểu được vì sao Trung Quốc trong nhiều năm đã in các bản đồ có thể hiện đường đứt đoạn chín khúc, nhưng lại không công bố chính thức yêu sách của mình trên biển Đông theo con đường này. Ngoài những lý do đã phân tích ở trên có lẽ sự thận trọng của Trung Quốc xuất phát từ sự cân nhắc đến tác động của việc đưa ra yêu sách này sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh đất nước Trung Quốc đối với các quốc gia trong khu vực và trên thế giới.
Liệu hình ảnh mà nhân dân Trung Quốc đã dày công xây dựng về một đất nước Trung Quốc yêu chuộng hòa bình, hữu nghị và hợp tác có còn được nguyên vẹn trong con mắt của nhân dân các nước láng giềng sau khi Trung Quốc chính thức đưa ra yêu sách đối với 80% diện tích của biển Đông? Liệu việc làm này sẽ ảnh hưởng như thế nào đến sự đánh giá của các nước ASEAN đối với những chính sách và việc làm phù hợp với tinh thần của Tuyên bố về ứng xử trên biển Đông (DOC) trước đó của Trung Quốc?
Với vị trí địa chính trị, cấu tạo tự nhiên và hoạt động kinh tế – xã hội liên kết giữa các quốc gia, biển Đông là ngôi nhà chung của các quốc gia trong khu vực. Các nước ASEAN và Trung Quốc đã có nhiều cố gắng để duy trì hòa bình, ổn định và phát triển hợp tác quốc tế trên biển Đông.
Việc công khai đưa ra yêu sách về đường đứt đoạn vào lúc này chỉ làm cho tình hình trên biển Đông thêm phức tạp, đi ngược lại xu thế và nỗ lực của các nước trong khu vực cũng như cộng đồng quốc tế muốn tìm kiếm một giải pháp ổn định lâu dài cho những tranh chấp biển Đông. Các vấn đề trên biển Đông cần được các nước trong khu vực, trên tinh thần tôn trọng chủ quyền và lợi ích chính đáng của nhau, tuân thủ luật pháp quốc tế, tìm ra một giải pháp công bằng mà các bên có thể chấp nhận được.

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

21 nguyên tắc của các triệu phú “tay trắng làm nên”



Bằng cách nghiên cứu các hành vi ứng xử của hàng ngàn triệu phú giàu lên nhờ vào chính bản thân mình, Brian Tracy - Chủ tịch kiêm tổng giám đốc điều hành của Brian Tracy International, một công ty chuyên về đào tạo và phát triển cá nhân và các tổ chức đã đúc rút được 21 phẩm chất làm nên thành công của họ.
Bản thân Brian Tracy đã từng tư vấn cho hơn 1000 công ty và hơn bốn triệu người ở Mỹ, Canada và 40 nước khác trên thế giới. Những nguyên tắc mà Tracy đưa ra có thể đã trở nên hiển nhiên đối với nhiều người, nhưng đó là những nguyên tắc bất hủ và phải luôn được để cao. Khi áp dụng các nguyên tắc này, các doanh nhân có thể tạo ra những thay đổi lớn trong suy nghĩ, hành động, thói quen, thu nhập và lối sống của mình.
1. Nuôi dưỡng những ước mơ lớn. Hãy hình dung, tưởng tượng và tạo ra một bức tranh, một viễn cảnh đầy niềm vui, bình yên và giàu có.
2. Vạch ra một hướng đi rõ ràng. Hãy tìm hiểu, khám phá xem mình muốn đi về đâu, khi nào đường đi sẽ gặp gập ghềnh, trở ngại. Đây chính là cơ sở của việc xây dựng các mục tiêu.
3.Xem bản thân như một người tuyển dụng chính mình. Càng làm chủ tương lai của mình, người ta càng có khả năng tạo ra các ảnh hưởng cho nghề nghiệp và cuộc sống. Không nên trông chờ vào những ý tưởng hay những đề xuất từ sếp hay tổ chức tuyển dụng mình. Khi suy nghĩ độc lập, chúng ta sẽ thấy mình đang bước đi trên một con đường rất thú vị.
4.Làm những điều mà mình yêu thích. Hãy khám phá niềm đam mê, sở thích của mình, suy nghĩ theo những cách sáng tạo để biến niềm đam mê đó thành một phương cách kiếm tiền và theo đuổi nó.
5.Hướng đến sự hoàn hảo. Hãy nghĩ rằng chúng ta sinh ra là để làm những điều xuất sắc nhất và lấy việc hướng đến sự hoàn hảo làm niềm vui.
6.Không cần làm việc nhiều thời gian hơn và cật lực hơn, mà làm việc thông minh hơn. Hãy tổ chức công việc một cách khoa học sao cho có thể làm được nhiều việc hơn trong một thời gian ngắn và tạo ra nhiều giá trị hơn trong công việc.
7.Không ngừng học hỏi. Đây là điều rất cần thiết đảm bảo cho sự thành công và khả năng làm giàu. Tất cả những người thành công đều có chung đặc điểm này.
8.Tự thưởng cho mình trước. Đây là nguyên tắc tích luỹ sự giàu có mà tất cả mọi người đều có thể áp dụng và nên áp dụng.
9.Tìm hiểu tất cả các khía cạnh của công việc kinh doanh. Hãy phấn đấu để trở thành chuyên gia trong lĩnh vực mà mình đã chọn.
10.Tận tâm với việc phục vụ người khác. Đây chính là bí quyết được giữ kín nhất và là khởi đầu cho sự giàu có của những triệu phú “tay trắng làm nên”. Nguyên tắc này đã được chứng minh qua thời gian.
11.Tuyệt đói thành thật với bản thân và những người khác. Tính trung thực, liêm chính là một phẩm chất quan trọng hàng đầu.
12.Đặt ra các thứ tự ưu tiên trong công việc và chỉ nên tập trung từng việc một. Sự tập trung là chìa khoá để đạt được kết quả tốt nhất trong công việc.
13.Xây đựng uy tín về tốc độ và sự tin cậy. Hãy tạo ra cho mình một ưu thế so với các đối thủ khác trên mọi phương diện.
14.Sẵn sàng đi từ đỉnh cao này đến đỉnh cao khác. Hãy tìm hiểu các các chu kỳ, các xu hướng và điều chỉnh hành động của mình cho phù hợp.
15.Có ý thức kỷ luật cao với bản thân trong mọi vấn đề. Hãy phát huy phẩm chất quan trọng nhất này để đạt được sự thành công về mặt tài chính trong cuộc sống cá nhân.
16.Đánh thức khả năng sáng tạo của bản thân. Sự sáng tạo sẽ giúp chúng ta tăng khả năng giải quyết vấn đề, vượt qua các khó khăn trở ngại.
17.Làm bạn với những người tốt, người giỏi. Nên giao lưu với những người chiến thắng để học hỏi.
18.Quan tâm đặc biệt đến sức khoẻ bản thân. Phải có ý thức cao trong việc tạo cho mình một thể trạng sung mãn và có sức khoẻ tốt để đón nhận cuộc sống đầy cơ hội và thách thức.
19.Kiên định và chú trọng đến hành động. Trong mỗi giai đoạn phát triển, mỗi công việc, hãy xác định những bước hành động quan trọng nhất mà mình có thể thực hiện tức thời rồi kiên định, quyết tâm với việc làm đó.
20.Không bao giờ xem thất bại là một sự lựa chọn. Hãy vượt qua nỗi sợ thất bại. Hầu hết các nỗi sợ hãi đều hình thành từ sự tưởng tượng và từ những kinh nghiệm trong quá khứ.
21.Thử tính kiên trì. Hãy học cách nhẫn nại vượt qua khó khăn, đứng lên từ thất bại và không bao giờ có nghĩ nghĩ bỏ cuộc.
(Theo SGDNCT)

Triết lý sống của những lãnh đạo xuất chúng


Để đánh giá cung cách của một người, ta thường dựa vào thói quen, quan niệm sống của họ. Thói quen của một ông chủ lí tưởng hẳn nhiên là không giống với những người bình thường. Vậy thì, những người sếp giỏi, họ thường làm gì, có những thói quen sinh hoạt khác người nào?

1. Cộng tác thay vì chơi nổi

Sếp giỏi luôn tâm niệm thành công không nhất thiết phải là do cá nhân đạt được, mà còn là thành công của cả nhóm hợp lại. Với họ, thành công của cả nhóm sẽ thúc đẩy mỗi cá nhân tự vươn lên và hoàn thiện hơn.

2. Quan tâm tới toàn bộ nhân viên

Cái mà một người sếp “xịn” quan tâm chính là những mong muốn và nhu cầu cơ bản của mọi nhân viên trong công ty. Một khi đã cảm thấy được quan tâm, nhân viên sẽ trở nên hào hứng hơn trong công việc cũng như giải quyết các vấn đề tốt hơn.

3. Biến cái không thể thành có thể

Với tâm lí “không gì là không thể”, họ khuyến khích nhân viên thực hiện những điều tưởng rằng bất khả thi và luôn nhận thấy được những mặt tích cực trong vấn đề. Do đó, doanh nghiệp của họ có thể vượt qua được những chướng ngại và thâm nhập vào những thị trường mới.

4. Hài hước ngay cả trong khó khăn

Ngay cả trong khó khăn, một ông sếp tài giỏi vẫn biết cách gây hài hước. Điều này mang lại cho nhân viên một tâm lý thoải mái, dễ chịu, và sẵn sàng đối mặt với bất kỳ khó khăn nào.

5. Vẽ nên viễn cảnh tươi sáng

Sếp giỏi không chỉ biết tin tưởng vào tương lai của bản thân, mà còn có khả năng thấu hiểu và tác động tới khát khao và nhu cầu của nhân viên. Với phương châm “luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu”, họ có thể vạch ra con đường thành công cho nhân viên và khuyến khích nhân viên dũng cảm đi trên con đường ấy.

6. Khát khao khám phá sự mới mẻ

Luôn sẵn sàng tiên phong cho những cái mới mẻ, họ là người dìu dắt nhân viên dám bước khỏi “vòng an toàn” mà không cần bất cứ sự đảm bảo nào. Đây cũng là người rất nhạy cảm với thời cơ, biết chờ đợi nhưng cũng biết chớp lấy cơ hội khi thích hợp.

7. Vừa là bạn, vừa là thầy

Đối với nhân viên, những ông chủ này không chỉ biết lắng nghe mà còn là những vị quân sư tuyệt vời. Họ có thể cố vấn cho nhân viên cách vượt qua những khó khăn, thách thức trong công việc, đồng thời, các ông chủ này cũng sẵn sàng để nhân viên tự quyết định khi cảm thấy nhân viên đã “đủ lông đủ cánh”.

8. Truyền cản hứng từ những câu chuyện

Những câu chuyện vừa giúp truyền cảm hứng tới nhân viên trong những cuộc họp khô khan, vừa là yếu tố kéo sếp với nhân viên lại gần nhau hơn.

9. Lắp ráp các mảnh ghép thành một bức tranh tổng thể

Họ có khả năng nhìn nhận được tất cả các khía cạnh của một vấn đề. Bằng cách này, một người sếp giỏi có thể đưa những nhân viên xung đột tới gần nhau hơn bằng phương châm thấu hiểu, qua đó biến tập thể thành một khối đoàn kết vững mạnh. Một ông sếp tài năng còn là người có thể khiến mọi nhân viên đều cảm thấy được tôn trọng và đối xử công bằng cho dù năng lực không tương xứng nhau.

10. Luôn nói thật

Sếp xịn có thể thay đổi đôi chút quan điểm của mình nếu cần thiết để tìm ra được giải pháp cho vấn đề, nhưng lại không bao giờ thay đổi ý kiến của mình chỉ để làm vừa lòng người khác. Những ông sếp này không ngại nói thật để nhân viên biết được vị trí của mình đang ở đâu.

11. Hành động trước khi có câu trả lời

Họ luôn hào hứng với các cuộc tranh luận giữa nhân viên và kích thích sự sáng tạo của nhân viên thông qua tranh luận. Nhờ đó, vấn đề sẽ được giải quyết hiệu quả hơn, nhanh chóng, và sáng tạo hơn.

12. Xây dựng lòng tin

Hơn hết, họ nhận thấy sự tin tưởng lẫn nhau là chất kết dính giúp tổ chức gắn kết hơn và hoạt động tốt hơn, vì một khi các thành viên trong tổ chức biết tin tưởng, và được tin tưởng, họ sẽ dành nhiều nhiệt huyết cho tổ chức của mình.

13. Sứ giả hòa bình

Với vai trò là sứ giả hòa bình, những ông chủ khác thường này luôn biết cách duy trì tính thống nhất, đoàn kết trong cả một hệ thống. Họ khuyến khích nhân viên luôn duy trì được trạng thái ôn hòa và kiềm chế được tức giận trong mọi tình huống.

Kinh doanh tên miền: Nghề 1 vốn… 4000 lời?

Tên miền “Gambling.com” được mua lại với giá ngất ngưởng 20 triệu USD. Nếu căn cứ vào những con số “khủng” như vậy, lĩnh vực kinh doanh tên miền sẽ chưa dừng lại ở nghề 1 vốn… 4000 lời.
 
Tên miền trong thế giới phẳng

Tính đến tháng 4/2012, Việt Nam tiếp tục dẫn đầu các nước có số lượng đăt ký tên miền quốc gia (.com.vn/.vn) nhiều nhất tại khu vực với 291.384 tên miền, đạt tốc độ tăng trưởng 100%.

Chị Lê Thúy Hạnh, CEO Digimarketing JSC, người được mênh danh là nữ hoàng tên miền Việt Nam, cho biết: “Có được những tên miền mong muốn cũng đồng nghĩa với việc làm chủ cho những sản phẩm trong tương lai. Nó vô cùng thuận lợi cho những người nắm giữ được tên miền”.

Tiềm ẩn những giá trị cực lớn, song không phải tổ chức, DN, cá nhân nào cũng ý thức được ý nghĩa của tên miền và thương hiệu số. Sau khi thành lập được 1 năm, Mark Zuckerberg, CEO Facebook đã quyết định đổi tên mạng xã hội của mình từ TheFacebook (tên ban đầu) thành Facebook. Với tài nhìn xa trông rộng, Zuckerberg quyết định bỏ ra số tiền 200.000 USD để mua tên miền Facebook.com. Đây là một hành động sáng suốt, bởi nếu sử dụng tên miền kém “đắt” như TheFacebook.com, có thể công ty chưa có được thành công như bây giờ.

Ngay ở Việt Nam, công ty An ninh mạng Bkav cũng đã bỏ ra 2,3 tỷ đồng để mua lại tên miền Bkav.com. Ông Nguyễn Tử Quảng, TGĐ Công ty An Ninh Mạng Bkav cũng thừa nhận, cách đây hơn chục năm, do không nghĩ đến việc có thể đưa công ty ra toàn cầu nên Ban lãnh đạo đã không mua tên miền quốc tế mà chỉ mua tên miền trong nước Bkav.com.vn. 


Trung Nguyên chi hàng trăm tỷ đồng để quảng cáo thương hiệu cà phê chồn, nhưng lại không dành một số tiền nhỏ để bao vây những tên miền có liên quan.

Mới đây nhất, dư luận xôn xao trước thông tin Trung Nguyên mất tên miền thương hiệu “cà phê Chồn”. Thực tế, tên miền tiếng Anh của cà phê Chồn vốn là sản phẩm của cà phê Trung Nguyên đã bị cá nhân khác đăng ký và nhúng nội dung quảng bá cho thương hiệu cà phê sắp vào Việt Nam là Starbucks. Trước đó, Trung Nguyên cũng nổi tiếng với “lịch sử” bị mất tên miền thương hiệu ở nhiều quốc gia. 

Nếu giả định tên miền cà phê Trung Nguyên mang tên trungnguyen.vn nhằm thể hiện đẳng cấp và vị thế của Việt Nam, thì tên miền trungnguyen.com giúp doanh nghiệp quảng bá thương hiệu ra thế giới. 

Được biết, Trung Nguyên chi hàng tỷ đồng để quảng cáo thương hiệu cà phê chồn, nhưng lại không dành một số tiền nhỏ để bao vây những tên miền có liên quan. Cuối cùng, có người đã mua nó và thông báo nếu Trung Nguyên cần có thể nhượng lại (theo luật quốc tế tên miền dot-com có thể mua-bán). Tuy nhiên, người phát ngôn của Trung Nguyên cho biết: “Chúng tôi đã có tên miền legendee.com, không cần mua thêm những tên miền khác như legendeecoffee.com. Chúng tôi đã xây căn nhà của mình thì phải lo sao cho nó được vững chãi, đẹp đẽ chứ không thể mua cả dãy phố xung quanh chỉ để đảm bảo căn nhà của mình”. 

Về vấn đề này, chị Hạnh cho rằng đây là suy nghĩ vô cùng sai lầm. Bởi lẽ, nếu là tên miền dot-vn, hành động nhúng nội dung quảng cáo sản phẩm Trung Nguyên cho Starbucks của người sở hữu tên miền này là trái pháp luật và họ sẽ mất luôn tên miền đó. Tuy nhiên, luật pháp quốc tế lại không quy định chặt chẽ như vậy.
 
Trong trường hợp này, Trung Nguyên có thể vấp phải một rào cản lớn nếu muốn xuất khẩu cà phê chồn sang Mỹ. Để giải bài toán này, Trung Nguyên có thể phải bỏ thương hiệu Legendee Coffee và đặt cho dòng sản phẩm này một cái tên khác. Hoặc Trung Nguyên phải tiếp xúc với người sở hữu thương hiệu Legendee Coffee tại Mỹ để đàm phán mua lại tên miền. Và khả năng Trung Nguyên sẽ phải trả một mức phí không hề nhỏ.

Nghề 1 vốn… 4000 lời?

“Mỗi lần ngã là một lần bớt dại”. Qua nhiều mất mát từ những đại gia lớn, các doanh nghiệp có tầm nhìn toàn cầu chắc chắn không bỏ qua vấn đề tên miền. Còn trong giới kinh doanh tên miền, trào lưu toàn cầu hóa hứa hẹn mang về những món tiền không nhỏ từ những tên miền “.com”. (Tên miền “.vn” ở Việt Nam được xét vào tài sản quốc gia và không được mua bán, chuyển nhượng).

Mới đây, trang web Celebrity Net Worth vừa công bố 7 tên miền có giá “khủng” nhất trong lịch sử, với mức giá chuyển nhượng lên tới hàng triệu đôla. Theo đó, “Business.com”, tên miền có giá trị thấp nhất trong nhóm này được bán với giá 7,5 triệu USD. Còn tên miền có nội dung cờ bạc “Gambling.com” đã được một đại gia mua lại với chi phí cao nhất là 20 triệu USD. 


"Vua tên miền" Kevin Ham

Trong giới kinh doanh tên miền không ai không biết đến nhân vật có vai vế nhất trong lĩnh vực này phải kể đến Kevin Ham, người gốc Hàn Quốc hiện sống tại Vancouver (Canada). Lúc khởi nghiệp, mỗi ngày Ham đã mua 30 đến 100 tên miền. Bỏ ngoài tai sự dè bỉu của mọi người bởi anh bỏ ra số tiền quá lớn, trong khi phải cóp nhặt từng đồng để quảng cáo cho số tên miền đó, Ham tin tưởng việc sở hữu tên miền cũng đồng nghĩa với việc anh đang kiểm soát một phần mạng internet. 

Là trưởng khoa nội của một bệnh viện, nhưng ngay khi tìm được ý nghĩa và giá trị của tên miền, Ham bỏ cả nghề bác sỹ. Và anh đã kiếm được 300 triệu USD từ những cuộc đầu tư này. 

Không chỉ có Ham, Scott Day, một nông dân trồng dưa hấu ở Oklahoma (Mỹ) cũng kiếm bộn tiền từ đầu tư “đất” trên mạng và sở hữu một trong những tên miền đáng ngưỡng mộ nhất thế giới trong đó có Watermelons.com.

Không phải ngẫu nhiên chị Lê Thúy Hạnh khẳng định kinh doanh tên miền vẫn là nghề siêu lợi nhuận. Bởi theo chị, mọi người chỉ cần bỏ ra ít nhất 400-830 nghìn đồng để mua một tên miền, nhưng nếu sở hữu tên miền có giá trị, ngay tức khắc người mua có thể bán lại ít nhất gấp 5 lần số tiền bỏ ra ban đầu, thậm chí có những tên miền lên đến 2-3 tỷ đồng (khoảng hơn 100.000 USD).

Nếu căn cứ vào những con số “khủng” các ông trùm kiếm về, kinh doanh tên miền chưa dừng lại ở nghề 1 vốn… 4000 lời.

Tất nhiên, người kinh doanh tên miền cần hiểu được những quy tắc trong kinh doanh tên miền. Bởi có không ít người cho rằng lĩnh vực tên miền là một mỏ vàng và ra sức làm thử. Có những người hoạt động cả 2-3 năm vẫn chưa thu hồi vốn, chị Hạnh nói thêm.

Tên miền đẹp như nhà mặt tiền phố lớn

Tên miền đẹp, phù hợp có giá trị như một ngôi nhà mặt tiền trên tuyến phố lớn. Những tên miền này góp phần định vị thương hiệu cho doanh nghiệp. có giá trị lớn đối với người sở hữu nó.

Bên cạnh những tên miền đắt giá ở nước ngoài, ở Việt Nam cũng đã có những tên miền tương tự với khả năng tìm kiếm cao, có thể làm thương mại điện tử tốt và phát triển ý tưởng dễ dàng.

“Tên miền có thời kỳ tạo nên cơn sốt khi nhiều người chen chúc đăng ký. Nhiều người đưa hẳn một ca-táp tiền đựng hàng trăm triệu đồng để đăng ký tên miền”, chị Hạnh nhớ lại. Với nhiều năm kinh nghiệm trong lĩnh vực đầu tư tên miền, chị Hạnh cho biết người đầu tư phải tìm được những tên miền đẹp. Với DN, tên miền đẹp giúp tiết kiệm chi phí bởi ở những thương hiệu lớn, sự thay đổi vô cùng tốn kém. Hơn nữa, thay đổi cũng đồng nghĩa với việc DN bị mất uy tín, khách hàng đội nón ra đi,…


“Để có được những tên miền thực sự đẹp, mình cũng phải có duyên và dành nhiều tâm huyết với nó”.

Theo chị Lê Thúy Hạnh, một tên miền đẹp phải thỏa mãn các tiêu chí: dễ làm thương hiệu (thậm chí tên miền đẹp cũng chính là thương hiệu); dễ tìm kiếm; dễ nhớ; dễ quảng bá (nhằm cắt giảm chi phí quảng cáo); dễ mua bán (nếu một ngày doanh nghiệp không dùng có thể bán tên miền với giá cao). 

Chị Hạnh cũng đưa ra một số lưu ý để chọn tên miền đẹp như ngắn gọn, khó viết sai và phải liên quan đến lĩnh vực hoạt động của mình. Đặc biệt, tên miền phải được xây dựng dựa trên khách hàng mục tiêu.

Chị cũng khuyên mọi người không nên đăng ký tên miền liên quan đến những thương hiệu nổi tiếng vì nếu tên miền trùng với thương hiệu của người nước ngoài, tính tự trọng của họ rất cao. “Họ sẵn sàng dùng một tên miền không đủ đẹp, chứ không chi cho những hoạt động được cho là phi lý. Họ cho rằng mình bị áp đặt, chơi xấu hoặc làm khó nên sẽ không dùng. Đây cũng là rủi ro đối với những người tư duy đầu cơ tên miền lớn sẽ… ăn đủ. Tất nhiên, nếu đủ trí tuệ và có kỹ năng tốt trong đàm phán, việc thuyết phục khách hàng mua tên miền, người đầu tư cũng không loại trừ khả năng thành công”.

Chị Hạnh chia sẻ: “Để có được những tên miền thực sự đẹp, mình cũng phải có duyên và dành nhiều tâm huyết”. Thời gian đầu khởi nghiệp, không có tiền, chị Hạnh luôn mang theo giấy bút bên người để ghi chép những ý tưởng lóe lên trong đầu. Chị liên tục nghĩ về những tên miền mình cho là đặc sắc rồi đến FPT đăng ký tên miền. Chị kể, năm 2006-2007 là thời kỳ vô cùng sôi động. Và tất nhiên, những người đi sau có thể không có được những trải nghiệm thú vị như vậy, nhưng mọi người vẫn còn nhiều cách để có được những tên miền đẹp, giá trị.

Chị tiết lộ: “Ngày nào mình cũng xem thời sự để tìm ra những tên miền phù hợp. Cái gì người ta quan tâm nhiều chính là tài nguyên của mình. Bởi tên miền là sự kết tinh của thời đại thông tin, tri thức mà”.

“Khi lên Google, người ra tìm kiếm những gì nóng hổi, cần thiết cho tương lai, đó là những thứ thực sự giá trị. Thời điểm này, những cụm từ như “người mẫu”, “người đẹp”,… rất có giá và những từ đó mình cũng có tất”, chị Hạnh hóm hỉnh nói.

Nói về những rào cản pháp lý ở Việt Nam (tên miền dot.vn không được mua bán, chuyển nhượng), chị Hạnh kỳ vọng thời kỳ này đang dần qua đi, tương lai nhà nước tiến tới sẽ không cấm kinh doanh mà cho phép tên miền được chuyển nhượng. 

“Một khi tên miền được đánh giá đúng, những người có nhận thức sớm sẽ có cơ hội phát triển”, chị nói thêm.

Kinh doanh nước uống đóng chai - Ngành nghề siêu lợi nhuận?


Theo dự báo của Công ty Nghiên cứu Thị trường Datamonitor (Anh), thị trường nước uống đóng chai Việt Nam sẽ đạt tổng doanh thu khoảng 279 triệu USD vào cuối năm 2014, tăng trưởng bình quân 6%/năm trong giai đoạn 2009-2014, tổng sản lượng toàn thị trường ước đạt trên 307 triệu lít. Nếu chỉ dựa vào những con số nêu trên, rất nhiều người sẽ cho rằng sản xuất nước uống đóng chai là hoạt động siêu lợi nhuận. Thực tế có phải như vậy?
Để làm rõ vấn đề này, chúng tôi đã trao đổi với ông Lê Dũng, người sáng lập và là cựu CEO Công ty TNHH Thương mại và Sản xuất Minh Việt, đơn vị sản xuất nước uống Spavia, một thương hiệu nước tinh khiết đóng chai khá có tiếng trên địa bàn Hà Nội. Dưới đây là các bước cần thiết mà mỗi công ty sản xuất nước uống đóng chai cần thực hiện để xây dựng, tồn tại và phát triển.
I. Nghiên cứu thị trường
Phân khúc thị trường nước uống đóng chai tương đối đa dạng. Có hãng chỉ nhắm vào phân khúc bình dân, bán cho quán cơm, nhà dân hay phục vụ cho công nhân ở công trường thì giá rất rẻ. Còn để lên một tầm cao hẳn, có thương hiệu mạnh như Lavie thì giá lại có sự chênh lệch rất lớn.
Chính vì nhu cầu của thị trường cực kỳ lớn và rất đa dạng nên các doanh nghiệp sản xuất nước uống đóng chai đua nhau mọc lên. Tại thời điểm năm 2005 - thời kỳ được coi là “cực thịnh”, “trăm hoa đua nở” của lĩnh vực sản xuất nước uống đóng chai, riêng Hà Nội đã có khoảng 300 cơ sở sản xuất nước uống đóng chai. Doanh nghiệp này đóng cửa thì lại có doanh nghiệp mới mọc ra. Đã có hẳn những làng mà nhà nào cũng là một cơ sở sản xuất nước tinh khiết với những cái tên nhái na ná nhau.
Ông Dũng cho biết: "Nhiều người nghĩ rằng cứ hút nước lên, qua lọc là có thể đem bán lấy tiền. Có thời điểm nước uống còn đắt hơn xăng. Thời điểm tôi bắt đầu làm trong lĩnh vực này, giá xăng ở mức 10.000 VND/lít, trong khi 1 chai nước 0,5 lít cũng tầm khoảng 6.000 VND. Như vậy hai chai nước uống đắt hơn 1 lít xăng. Mọi người vẫn nghĩ cứ bơm nước ngầm lên, bán lấy tiền thì quá "ngon" rồi. Chính vì lầm tưởng như vậy mà có thời điểm người ta đua nhau làm việc đó. Tất nhiên khi nhảy vào lĩnh vực này cũng không phải là đơn giản".
II. Quy trình sản xuất nước uống đóng chai
"Sản xuất nước uống đóng chai cũng là một cách làm giàu", ông Dũng khẳng định. "Tuy nhiên lĩnh vực này đòi hỏi bạn phải đầu tư nhiều công sức, sự tỉ mỉ và có chiến thuật kinh doanh".
1. Tìm nguồn nước
Tùy theo quy mô sản xuất, nhà đầu tư có thể chọn nguồn nước thích hợp. Nếu sản xuất với khối lượng lớn, nên chọn nguồn nước giếng ngầm. Nước ngầm thường có chất lượng ổn định, thuận tiện cho việc xử lý và chi phi thấp hơn so với xử lý các nguồn nước khác.
Để có nguồn nước ngầm không bị nhiểm khuẩn, hàm lượng kim loại nặng, phenol, chất phóng xạ… nằm trong tiêu chuẩn nước sinh hoạt là rất khó nên trước khi đưa vào sản xuất, bắt buộc phải làm xét nghiệm tổng thể.
Với đặc điểm địa lý ở miền Bắc, cứ khoan 30 - 40 mét đã có nước rồi, chỉ có điều nước ở đây có thể sử dụng làm nguyên liệu cho nước uống đóng bình hay không thì đó lại là câu chuyện tiếp theo.
2. Khoan giếng, xét nghiệm nước
Sau khi khoan giếng, bạn cần mang mẫu nước đi xét nghiệm, kiểm tra các chỉ tiêu lý, hóa và vi sinh. Thường là có khoảng 46 chỉ tiêu cơ bản để xử lý. Không có nguồn nước nào giống nguồn nước nào.
Ông Dũng cho biết, việc xét nghiệm nguồn nước giống như đi khám bệnh, phải bắt bệnh mới tiến hành kê đơn thuốc được. Công việc tiếp theo là bạn phải xây dựng một quy trình điều chỉnh các chỉ số hóa, lý, vi sinh về theo đúng bảng tiêu chuẩn. Điều đó phải cần một hệ thống. Và để làm được điều này bạn phải thuê chuyên gia tư vấn. Ngay cả việc đi kiếm nguồn nước, ông Dũng khuyên mọi người nên tìm chuyên gia để tiết kiệm chi phí khoan thăm dò nhiều nơi. Trước đây làm trong ngành, ông gần như đã có một tấm bản đồ về các nguồn nước tốt ở Hà Nội.
Tóm lại quy trình như sau:
Khoan -> Lấy mẫu -> Xét nghiệm -> Xây dựng quy trình xử lý -> Dự toán + Thiết kế -> Thi công + mua thiết bị.
3. Lựa chọn địa điểm
Nguồn nước bạn khai thác ở đâu thì địa điểm nhà máy cũng phải được đặt tại đó. Diện tích tối thiểu cho một cơ sở sản xuất nước uống khoảng 200 - 300 m2.
4. Các thủ tục đăng ký kinh doanh
Sau khi xét nghiệm xong bạn mới đi làm các thủ tục về đăng ký kinh doanh, thành lập doanh nghiệp. Để bán được loại nước này bạn cần hoàn tất các thủ tục cấp phép như bản công bố tiêu chuẩn, chất lượng; Giấy chứng nhận cơ sở đạt tiêu chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm; Giấy chứng nhận bản quyền thương hiệu; Sở hữu trí tuệ; Giấy chứng nhận công nhân đã được đào tạo, Giấy khám sức khỏe, Đăng ký nhãn mác,... Phải mất khoảng 1 tháng để hoàn tất các loại giấy tờ này để tiến hành bán nước một cách hợp pháp.
5. Mua sắm thiết bị
Để có được quy trình xử lý phù hợp với điều kiện tài chính, bạn phải mua sắm trang thiết bị, lựa chọn nhà thầu rồi tiến hành khảo giá cẩn thận. Với nhiều năm kinh nghiệm công tác tại Viện Khoa học Việt Nam - chuyên nghiên cứu và xử lý nước, ông Dũng đã tự lên quy trình và mua máy móc thiết bị, đồng thời thuê thợ về thi công. Ông cho biết, để lên được quy trình này mất khoảng 2 tháng. Sau khi thi công xong, bạn phải cho chạy thử hệ thống rồi lại tiến hành lấy mẫu xét nghiệm xem nước đã đạt tiêu chuẩn chưa để điều chỉnh. Nhưng nếu chuẩn bị tốt từ khâu đầu tiên, kết quả xét nghiệm ra gần như là đạt yêu cầu luôn.
Trang thiết bị phục vụ cho nước uống đóng chai gồm nhà xưởng, kho chứa (thành phẩm, vỏ bình, các nguyên liệu khác). Tùy theo mức đầu tư mà bạn sẽ có những lựa chọn khác nhau.
Ngoài ra, bạn cũng cần sắm camera dưới xưởng - trong phòng sản xuất, nơi phải được vô trùng kỹ lưỡng. Nhân viên làm việc ở phòng này phải được trang bị áo blouse, găng tay, khẩu trang, đội mũ, đi ủng trắng. Bạn phải quy định nhân viên trước khi vào làm việc ở phòng này phải được khử trùng kỹ lưỡng, bật đèn cực tím,... Do vậy phải có hệ thống camera để tiện theo dõi và nhắc nhở nhân viên kịp thời.
6. Xây dựng quy trình xử lý
Sau khi lựa chọn được nguồn nước ngầm có chất lượng ổn định, bạn phải trải qua một số công đoạn xử lý sau:
Khử sắt, mangan:
Nước được chảy qua bộ lọc với vật liệu là các chất có khả năng ô xy hóa mạnh để chuyển sắt 2 thành sắt 3, kết tủa và được xả ra ngoài. Quá trình này cũng đồng thời xử lý mangan và mùi hôi của khí H2S (nếu có). Sau đó, nước được đưa vào sản xuất hoặc tiếp tục phải xử lý.
Làm mềm, khử khoáng
Nước thô được xử lý lọc qua hệ trao đổi ion (Cation-Anion), có tác dụng lọc những ion dương (Cation): Mg2+, Ca2+, Fe3+, Fe2+, … và những ion âm (Anion) như: Cl-, NO3-, NO2-,... Nước được xử lý qua hệ thống này sẽ được đưa vào bồn chứa hoặc tiếp tục được xử lý.
Lọc thô, khử mùi khử màu
Dùng bộ lọc tự động xúc xả với nhiều lớp vật liệu để loại bỏ bớt cặn thô trên 5 micron, khử mùi và màu (nếu có).
Các giai đoạn trên thực chất là để bảo vệ, tăng tuổi thọ của hệ thống màng RO trong công đoạn sản xuất chính sau đây.
Lọc thẩm thấu ngược
Nước được bơm (cao áp) qua hệ thống màng thẩm thấu ngược (Reverse Osmosis).
Tùy theo chế độ điều chỉnh, màng RO sẽ cho khoảng 25 - 75% lượng nước tinh khiết đi qua những lỗ lọc cực nhỏ, tới 0.001 micron.
Phần nước còn lại, có chứa những tạp chất, những ion kim loại ... sẽ được xả bỏ hoặc được thu hồi để quay vòng.
Phần nước tinh khiết không còn vi khuẩn, virus và các loại khoáng chất đạt tiêu chuẩn nước đóng chai sẽ được tích trữ trong bồn chứa kín.
Tái diệt khuẩn bằng tia cực tím
Trong quá trình lưu trữ, nước tinh khiết có khả năng bị nhiễm khuẩn từ không khí nên trước khi đóng chai rất cần tái tiệt trùng bằng tia UV (Ultra-violet light) để diệt khuẩn. Sau đó đưa qua hệ thống lọc tinh 0,2µm để loại bỏ xác vi khuẩn (nếu có).
Giai đoạn cuối: Đóng chai
Sau khi qua tất cả các quy trình trên, nước được bơm ra hệ thống chiết rót để đóng chai.
III. Xây dựng, quản lý nhân sự và thành phẩm
Như tất cả các công ty khác, đội ngũ nhân sự của công ty bạn cũng cần có khối hành chính: kế toán, nhân viên văn phòng, công nhân sản xuất, nhân viên giao hàng.
Công việc bán hàng có đặc thù là "nhặt tiền lẻ" nên đòi hỏi sự tỉ mỉ. Trung bình một bình nước 20 lít bán với giá 20-30 nghìn đồng. Nếu không biết cách quản lý ở khâu này, hoạt động kinh doanh của bạn sẽ bị thua lỗ.
Bên cạnh chi phí in ấn nhãn mác, bạn cần đặc biệt lưu tâm đến chi phí chiết khấu. Nhiều khi bạn phải cắt tới 20-30% hoa hồng cho khách hàng để cạnh tranh với đối tác. Có những thời điểm chấp nhận bán lỗ để đẩy đối tác khác ra. Làm kinh doanh lĩnh vực này nếu không có chiến lược bài bản thì rất mệt, thậm chí phải chăm sóc từng khách hàng một.
Đối với nhân viên, ở cửa ra vào cũng cần lắp camera để theo dõi hàng xuất kho. Nhiều khi nhân viên kinh doanh có thể câu kết với thủ kho, bảo vệ, chở hàng và chia nhau. Đó là những lỗ hổng trong khâu quản lý.
Ông Dũng chia sẻ: “Một doanh nghiệp cũng giống như một xã hội thu nhỏ, nhiều khi mình phải đứng ra làm quan tòa cho những xung đột. Điều đó đòi hỏi người quản lý phải biết đối nhân xử thế, đủ uy quyền, đủ kinh nghiệm”.
Lớn hơn, người chủ doanh nghiệp phải xử lý được các pha cạnh tranh không lành mạnh, hoặc khách hàng “trở chứng”. Có lần công ty ông Dũng bán nước cho một khu công nghiệp, nơi có rất nhiều nhà máy. Khi bán được cho một khách hàng, nếu chăm sóc tốt bạn có thể có được một hệ thống. Ngược lại, nếu một người chăm sóc không tốt bạn có thể bị mất luôn cả "dây". Có những thời gian ông Dũng bị khủng hoảng, mất ăn mất ngủ vì một tình huống khách hàng kêu ca nước uống có mùi. Kiểm tra ra mới biết đợt đó ông mới sục rửa hệ thống nhưng chưa xả kỹ nước đầu. Theo nguyên lý, hệ thống lọc sau khi sử dụng một thời gian phải hoàn nguyên nó bằng cách sục rửa bằng van vòi và cho điều khiển hệ thống luồng nước đảo, lấy cặn để theo một đường thoát ra ngoài. Ông suy đoán rất có thể nhân viên của mình đã làm ẩu. Khi bị dọa lập biên bản, kiện cáo ông phải tìm đủ mọi cách chứng minh, xin lỗi để giữ được khách hàng. Nếu không làm được điều đó, bạn sẽ mất một nguồn thu rất lớn của doanh nghiệp.
Một lần khác, ông Dũng bị chơi xấu khi khách hàng gọi điện thông báo bình bán ra có bọ gậy và vụn bánh mỳ. Nhưng ông quá biết hệ thống lọc nước của mình không thể để lọt những vật đó qua. Khi đó, ông vẫn xác nhận bình nước có những vật nói trên nhưng trong tình trạng mở rồi. Ông nói với khách hàng tiến hành xét nghiệm ba mẫu nước: một mẫu nước chứa vật lạ, một mẫu nước trong kho và một mẫu bán trên thị trường cùng ngày sản xuất. Chi phí xét nghiệm ông sẽ chịu. Nếu như xét nghiệm ra hai mẫu nước trên thị trường giống nhau và mẫu nước trong bình chỗ khách hàng là khác, tức là bên công ty khách hàng vu khống, làm ảnh hưởng đến công việc kinh doanh. Còn lại, nếu hai bình nước kia giống bình nước của khách hàng, công ty sẽ chịu toàn bộ chi phí đền bù thiệt hại. Đến lúc mình cương quyết như vậy khách hàng mới chùn lại, không ký biên bản đó nữa. Khi truy ra mới biết trong văn phòng công ty khách hàng có nhân viên muốn đưa nước của người nhà vào, đẩy nước của mình ra bằng cách chơi xấu như vậy.
Đấy là một tình huống ít gặp trong sách giáo khoa, đòi hỏi người chủ phải ứng biến kịp thời. Đó là một "ca" mà ông Dũng cho là mình đã thoát hiểm ngoạn mục trong thời gian kinh doanh nước uống.
Tuy nhiên, nói những khó khăn nêu trên không có nghĩa sẽ cản trở doanh nghiệp bạn làm ăn phát đạt và giàu có. Ở Trung Quốc có hãng nước uống Wahaha bán cho cả đất nước và ông chủ tập đoàn Tông Khánh Hậu trở thành người giàu nhất. Minh chứng đó cho thấy, mỗi công việc đều có những khó khăn nhưng nếu bạn có đủ tố chất và chiến lược đúng đắn thì bạn vẫn có thể thành công.
Để làm được điều đó, bạn cần có những chiến lược quảng bá cho thương hiệu của mình. Biện pháp cho nhân viên rải tờ rơi, mời khách hàng dùng thử, cho nhân viên kinh doanh đến từng văn phòng thuyết phục khách hàng rồi làm báo cáo, báo giá được ông sử dụng triệt để. Phải mất khoảng 2 năm ông Dũng mới có được lượng khách hàng tương đối trung thành với nguồn thu ổn định.
Thời gian đầu khởi nghiệp, ông Dũng đã phải tự mình làm mọi việc từ nhân viên trực điện thoại, bảo vệ, công nhân, nhân viên giao hàng. Ông Dũng cho biết, nếu muốn "sống chết" với nghề kinh doanh nước uống, bạn phải xác định sau 5 năm nữa nó là cái gì, nó có phát triển và sánh ngang với Lavie, Lashka, Aquafina hay không.

Blog: Giải pháp kinh doanh nhanh - rẻ - hiệu quả



Trong khi ở Việt Nam dư luận đang xào xáo về các loạt “blog bẩn”, thì từ lâu việc dùng blog để hỗ trợ kinh doanh đã rất phổ biến tại nhiều nước trên thế giới.

Đưa công việc kinh doanh loại nhỏ lên mạng thường là một vấn đề đơn giản: mua một tên miền phù hợp với doanh nghiệp của mình, thiết lập một trang web và tổ chức một buổi họp báo, gửi một vài email để giới thiệu.

Nhưng ngày nay, không chỉ một website mới là nơi tốt nhất để quảng cáo cho sản phẩm hay dịch vụ của bạn. Trong thực tế, bạn có thể xem xét việc thiết lập một blog, tham dự trong những cộng đồng xã hội trên mạng như Facebook và tạo ra một cửa hiệu trong thế giới ảo như Second Life để thúc đẩy công việc kinh doanh. “Chúng tôi khởi đầu doanh nghiệp của mình vào tháng 5-2006 với một blog giúp phát triển thương hiệu và phát hiện ra khách hàng” - Jody DeVere, Chủ tịch AskPatty.com, một trang web tư vấn giúp phụ nữ tìm kiếm các showroom (phòng trưng bày) xe hơi và những tiệm sửa xe thân thiện với họ.
Đầu năm nay, AskPatty mở một quán cà phê ảo trên trang cộng đồng trực tuyến Second Life, nơi người ta có thể trao đổi kinh nghiệm và tán gẫu cũng như nghe những câu chuyện nhỏ. Quán này mang lại thành công ngoài mong đợi, trở thành “mỏ vàng” của công ty. “Phụ nữ trong thế giới của Second Life (cuộc sống thứ 2) là lực lượng lớn nhất trong những người dùng Internet.

Ngoài ra, đó là một cách rất hữu hiệu để tiếp cận nhiều người” - bà DeVere chia sẻ kinh nghiệm. Theo John Patrick - cựu Phó Giám đốc kỹ thuật Internet của IBM, tất cả các dịch vụ này đều rất tốt cho hầu hết các nhu cầu của doanh nghiệp nhỏ.

Điều quan trọng là phát triển một trang web sống động và có sức thu hút, đồng thời phải cập nhật nó thường xuyên. “Hãy tạo điều kiện để khách hàng của mình tham gia những hoạt động khiến họ có cảm giác như họ là một “kênh” trực tiếp đối với công ty bạn” - Patrick nói.
Một blog sống động giúp lôi kéo khách đến một trang web doanh nghiệp và có thể cải thiện tần suất tìm kiếm của một công ty. theo Tristan Louis, một nhà tư vấn Internet đồng thời cũng là một blogger (người viết blog) và là một chuyên gia công nghệ web: “Làm blog không chỉ để “đánh bóng” bạn và doanh nghiệp của bạn”.

Một khi blog được dựng nên và hoạt động, việc phổ biến nó có thể mở rộng thông qua các công cụ phát hành như feed - do trang web chủ cung cấp - qua đó khách hàng có thể đăng ký. Feed là các thông báo cho bạn khi có nội dung mới được thêm vào, giống như lời bình (comment) hay bài mới được đăng lên (post). Nhiều doanh nghiệp ngày nay có hẳn một bộ phận nhân viên chuyên quản lý các hoạt động internet như blog và các cửa hàng trên mạng.
“Cách làm cổ điển là thuê một công ty quản lý quan hệ quần chúng và tổ chức các buổi họp báo. Ngày nay người ta chỉ cần lập blog và điều hành nó cho tốt” - Patrick nói thêm. Đồng quan điểm, bà DeVere, cho rằng: “Một doanh nghiệp nhỏ mới khởi đầu không thể đủ tiền xây dựng một thương hiệu và quảng cáo. Sự đầu tư lớn nhất là thì giờ của bạn, việc xây dựng và điều hành một blog đòi hỏi rất nhiều thời giờ, nhưng bạn sẽ được trả cả vốn lẫn lời”.
(Theo New York Times)